Việc xét xử vụ án hình sự không diễn ra nhanh chóng, đầu tiên cơ quan công an điều tra vụ án, thu thập chứng cứ để thẩm vấn phạm nhân. Sau đó viện kiểm sát phải truy tố, kết quả cuối cùng do tòa án quyết định.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cảnh sát chưa thông báo về vụ bắt cóc nhưng tin đồn về vụ bắt cóc phu nhân của Dược Hoa đã lan rộng.
Về những thắc mắc từ các phương tiện truyền thông và những lời chia buồn từ người thân và bạn bè, Thẩm Mộc Bạch đều trả lời: Phu nhân không bị bắt cóc, về chi tiết của vụ án, chúng tôi sẽ phải chờ cảnh sát công bố, không tiện tiết lộ vụ án.
Ý của anh rất rõ ràng, quả thật có một vụ án bắt cóc nhưng người bị bắt cóc không phải là Nguyễn Du Du, nhất thời mọi người đều suy đoán.
Là tâm điểm bàn tán của mọi người, Nguyễn Du Du không hề bị tổn hại gì trong vụ bắt cóc này mà ngược lại còn nhận được một đống quà.
Thẩm Mộc Dương và ông lão đều tặng đồ cho cô để tỏ ý an ủi, Chử Viên nghe vậy liền đích thân đến thăm.
"Du Du, nhà của cô lớn như vậy sao ?!" Chử Viên tròn mắt khi nhìn thấy biệt thự trước mặt, nhà riêng của cô cũng là biệt thự ba bốn tầng nhưng không có sân vườn trước sau rộng lớn như vậy, vẫn nghĩ rằng Yến Thành sẽ không có đất rộng như vậy.
Nguyễn Du Du kéo cô vào cửa, "Cái này do Thẩm Mộc Bạch chuẩn bị, sau này nếu có thêm người trong gia đình vẫn sẽ có đủ chỗ ở. Khu vườn lớn hơn, A Phúc cũng có thể vui chơi chạy nhảy thỏa thích."
Ngay khi cô đang nói chuyện, A Phúc chạy đến, dường như có chút ấn tượng về Chử Viên nên ngửi quanh chân cô ấy, không biểu hiện có vẻ ngoài hung ác như một con sói nhỏ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chử Viên ngồi xổm xuống, sờ sờ A Phúc, "Đã lớn rất nhiều! Không ngờ sau khi tắm rửa xong, con chó con bùn lầy lại đẹp trai như vậy."
A Phúc dường như hiểu lời khen của cô, "Gâu gâu" hai tiếng và vẫy đuôi đầy tự hào.
Trong phòng khách, ông lão, Thẩm Mộc Dương và Thẩm Mộc Bạch đều ở đó. Thẩm Mộc Dương hôm nay không có chuyện gì quan trọng nên chỉ ở nhà cùng Nguyễn Du Du, dù sao sau vụ bắt cóc, cậu ấy nghĩ nếu có tiến triển gì thì trước tiên có thể đi cùng chị dâu nhỏ đến đồn cảnh sát để trông khí thế hơn. Thứ hai, cậu ấy có thể biết thông tin càng sớm càng tốt.
"Xin chào, ông nội Thẩm." Chử Viên chào hỏi một cách lịch sự, sau đó tặng quà gặp mặt trước khi chào Thẩm Mộc Bạch và Thẩm Mộc Dương.
Ông lão nhìn Chử Viên cười cười, "Này cô bé nhà họ Chử đã lớn như vậy rồi, cảm ơn cháu ở trường đã chăm sóc Du Du nhà chúng tôi."
Chử Viên cười nói: "Không thể nói là chăm sóc, hình như Du Du chăm sóc cháu nhiều hơn."
Nguyễn Du Du nghiêng đầu liếc nhìn Thẩm Mộc Bạch, cô nhớ rằng lần đầu tiên Thẩm Mộc Bạch và Chử Viên gặp nhau, cách thức nói chuyện của họ dường như là thế này. Ai bảo không phải là hai ông cháu, ngay cả cách nói chuyện cũng giống hệt nhau.
Sau khi gặp nhau, Nguyễn Du Du đã đưa Chử Viên đi tham quan nhà.
Nhìn thấy phòng của hai đứa trẻ trên lầu hai được bài trí tinh xảo và ấm áp, Chử Viên cười đầy ẩn ý, vỗ vai Nguyễn Du Du, "Chắc chắn rồi, nhà nên bố trí lớn hơn. Nếu cứ giống như căn hộ trước đây, thực sự không có cách nào để tăng dân số và bây giờ là……cô có thể thêm bao nhiêu người tùy thích."
Nguyễn Du Du mím môi cười, đưa Chử Viên lên lầu ba phòng ngủ.
"Tiểu khả ái, vụ bắt cóc không dính líu đến cô đúng không?" Hai người nằm trên giường của Nguyễn Du Du, tay cầm một nồi bỏng ngô, vừa ăn vừa thì thầm.
Nguyễn Du Du bóp một miếng bỏng ngô nhúng kem rồi cho vào miệng, đôi mắt híp lại ngọt ngào, mãn nguyện, "Không sao, không dính líu với tôi, bọn bắt cóc bắt người khác nhưng tưởng nhầm là tôi. Vì vậy, đã gọi điện tống tiền Thẩm Mộc Bạch."
"Tốt rồi." Chử Viên có chút ám ảnh, khi nghe tin Nguyễn Du Du bị bắt cóc, cô ấy vô cùng sợ hãi, chống khuỷu tay lên giường, chống cằm, "Tiểu khả ái, cô phải như vậy. Sau này cẩn thận hơn, bất kể đi đâu. Ở đâu cũng phải có vệ sĩ theo cùng."
Cô ấy suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở thêm: "Ví dụ như trong phòng thử đồ ở trung tâm mua sắm, cô cũng nên cẩn thận. Dù sao bây giờ cô cũng là phu nhân của Dược Hoa, cho nên đừng thử quần áo trong cửa hàng. Phòng thử đồ trong trung tâm mua sắm chỉ là một căn phòng nhỏ, vệ sĩ không thể đi vào cùng với cô. Tôi lo lắng rằng có điều gì đó sẽ xảy ra với cô."
Nguyễn Du Du mỉm cười gật đầu, "Được rồi, tôi sẽ cẩn thận, sau này sẽ nhờ người mang quần áo đến nhà."
Trước đây, cô ở trong thế giới của chính mình, không thể đi mua sắm vì sức khỏe không tốt, muốn mua đồ thì xem catalogue của hãng. Nếu xem ưng ý món nào thì sẽ nhờ người mang đến nhà cô. Sau vụ bắt cóc lần này, cô cũng biết rằng ai đó sẽ thực sự chấp nhận rủi ro để đánh cược cho khoản tiền chuộc khổng lồ và tất nhiên cô sẽ cẩn trọng hơn rất nhiều.
"Nhân tiện, cô có muốn xem album ảnh cưới không, tôi đã nhắm đến hai bộ váy cưới và tôi vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Cô có thể giúp tôi xem chi tiết được không?"
Chử Viên hưng phấn ngồi dậy, "Nhanh lên, mang ra cho tôi xem!"
Nguyễn Du Du ôm hai cuốn album ảnh lớn, "Có cả váy phù dâu. Cô có thể chọn cái váy nào cô thích. Dù gì, cô cũng là phù dâu chính của tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!