Chương 58: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Rốt cuộc đây cũng chỉ là kế hoạch của bọn họ, không có chuyện bị bắt cóc thực sự nên không thể lãng phí lực lượng cảnh sát để kiểm tra nơi ẩn náu của kẻ bắt cóc và giải cứu con tin.

Bên cạnh đó, bọn họ không thể để Vương Quyên ở trong tay Phí Lão Tam quá lâu, kẻo hắn ta nhận ra có điều gì đó bất ổn, lòng sát sinh lại trỗi dậy. Vì vậy, kế hoạch của bọn họ là: chiếc điện thoại di động khác nhỏ gọn hơn của Vương Quyên được nhét trong túi và cô ấy sẽ tận dụng cơ hội để gọi điện thoại. 

Cảnh sát đứng đầu ra hiệu cho Triệu Húc Phong kết nối nó và bật loa lên, Triệu Húc Phong nhẹ giọng nói "xin chào" vài lần nhưng bên kia không có tiếng trả lời, chỉ có một tiếng động nhỏ, giống như tiếng vải đang cọ sát vào nhau, nó giống như âm thanh của một chiếc điện thoại di động được gọi ra khi đang cất trong túi.

Viên cảnh sát ra hiệu với cấp dưới, cấp dưới gật đầu, lập tức chạy ra ngoài gọi điện thoại thông báo cho nhân viên kỹ thuật bên nhà họ Thẩm.

Vì chính Thẩm Mộc Bạch là người nhận được cuộc gọi của kẻ bắt cóc, lực lượng cảnh sát chính được bố trí ở nhà họ Thẩm, bao gồm cả hệ thống theo dõi điện thoại.

Nhìn thấy các kỹ thuật viên bắt đầu theo dõi số điện thoại của Vương Quyên, Thẩm Mộc Bạch thở phào nhẹ nhõm và chuyện này chắc chắn sẽ sớm kết thúc.

Anh thì chẳng bị sao cả nhưng Nguyễn Du Du lại rất lo lắng, vì sợ rằng cô gái làm thế thân cho mình sẽ gặp tai họa.

Nguyễn Du Du lặng lẽ ngồi bên cạnh Thẩm Mộc Bạch, những ngón tay mảnh khảnh của cô ấy nắm chặt lấy vạt áo của anh. Thẩm Mộc Bạch vỗ nhẹ lên vai cô, thấp giọng an ủi cô: "Không sao đâu, đừng sợ."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Du Du gật đầu và khi cô nghe thấy cảnh sát hét lên "đã tìm ra được địa chỉ", tấm lưng cứng ngắc của cô đột nhiên thả lỏng, cơ thể mềm mại, cô dựa vào cánh tay của Thẩm Mộc Bạch.

Thẩm Mộc Bạch ngay lập tức vòng tay qua vai cô, có quá nhiều người đang dõi theo, anh không ôm chặt cô nhưng với cánh tay vững chắc của anh vuốt vào lưng cô khiến Nguyễn Du Du cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Đây sẽ là vụ án bắt cóc mà cảnh sát giải quyết nhanh nhất.

Chỉ mất một hoặc hai giờ kể từ khi nhận được cuộc gọi báo án đến lúc bắt được kẻ bắt cóc và giải cứu con tin.

Phí Lão Tam nhìn viên cảnh sát từ đâu đi đến, sửng sốt một hồi mà không phản ứng kịp, cho đến khi chiếc còng tay lạnh ngắt còng vòng tay mình, hắn mới bắt đầu ý thức cố gắng chạy trốn.

Vương Quyên nằm trên mặt đất nhắm mắt giả vờ ngất xỉu, thực ra khi Phí Lão Tam bịt miệng và mũi bằng một chiếc khăn nhúng thuốc, cô ấy đã kịp thời nín thở và không hề ngất xỉu.

Sau khi được đưa đến ngôi nhà hoang này, Phí Lão Tam đã tìm thấy chiếc điện thoại di động của cô. Vương Quyên nằm bất động trên mặt đất, lợi dụng lúc Phí Lão Tam đang mất cảnh giác, cô ấy đã nới lỏng sợi dây mà không hề sơ hở, vẫn chưa thoát hẳn ra được mà chỉ kịp với lấy điện thoại trong túi.

Trước khi đến Fantasy Park, Vương Quyên đã cài đặt một chức năng quay số nhanh trên chiếc điện thoại di động này, cô ấy mò mẫm bấm số của Triệu Húc Phong trong túi, để cảnh sát có thể theo dõi đến đây.

Với sự phối hợp của con tin, cảnh sát đã bắt thành công kẻ bắt cóc, ngoại trừ cổ tay con tin bị trầy xước vì bị trói và giằng co để móc được điện thoại di động trong túi, cũng không ai bị thương.

Thẩm Mộc Bạch, Nguyễn Du Du và Triệu Húc Phong đều đã đến đồn cảnh sát ký lục khẩu cung, về đến nhà đã là mười một giờ tối.

Ông lão và Thẩm Mộc Dương vẫn đợi họ, mặc dù đã báo trước tin tức cho ông lão và biết rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra nhưng ông lão vẫn không chịu đi ngủ, nhất quyết đợi họ trở về.

"Ông nội, không sao đâu, ký lục khẩu cung xong thì không có việc của chúng ta nữa rồi." Nguyễn Du Du cầm cánh tay ông lão mà áy náy, cô dìu ông vào phòng ngủ, "Ông cũng đi ngủ đi, muộn rồi."

Ông lão gật đầu nhìn Thẩm Mộc Bạch, "Lần này mọi người làm đúng. Không thể dung túng loại người có ý đồ xấu xa."

Thẩm Mộc Bạch đỡ ​​ông lão nằm xuống, "Ông nội nói đúng, sau sự việc này, sẽ không ai dám có ý đồ xấu với Du Du ​​nữa."

……

Sau khi ông lão an định và ngủ thiếp đi, Thẩm Mộc Bạch và Nguyễn Du Du nắm tay nhau bước lên tầng ba.

Thẩm Mộc Bạch vuốt tóc Nguyễn Du Du, "Em đi tắm đi, chuyện này xong xuôi, sau này sẽ không gặp rắc rối gì" Anh hiểu rất rõ thói quen của cô bé, chỉ cần đi ra ngoài thì khi trở về đến nhà phải đi tắm rửa.

Sau khi đến đồn cảnh sát, Nguyễn Du Du thực sự cần phải tắm rửa trước khi đi ngủ, cô từ từ thả tay Thẩm Mộc Bạch ra, ngẩng mặt lên, đôi mắt đen tròn vẫn có chút lưu luyến, "Tiểu Bạch, ngủ ngon."

Trong một khoảnh khắc, Thẩm Mộc Bạch không muốn thả cô đi.

Mặc dù mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch của anh tối nay nhưng anh vẫn rất tức giận vì có người muốn bắt cóc cô bé của anh. Điều này khiến anh muốn giấu cô đi, mang theo cô suốt ngày, ăn không rời bước, lúc đi làm cũng không chia xa, ngay cả việc đi tắm và ngủ không cũng muốn rời xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!