Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khi những người qua đường nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và biểu hiện không ổn, họ đã đuổi theo và hét lên: "Cô gái, cô không sao chứ? Có cần tôi giúp không?"
Chu Dung Dung vờ như không nghe thấy gì, thật ra thì cô ta chẳng nghe thấy gì cả, định thần lại thì nhận ra mình đang ở trước cửa nhà mình——ngôi nhà ngày xưa, giờ đây nó không thuộc về cô ta nữa.
Đứng trước cửa căn biệt thự quen thuộc ngày xưa, nhìn qua khung cửa sổ trên lầu ba, nơi ấy từng là phòng ngủ của cô ta, với một chiếc giường êm ái và thoải mái, một phòng tắm rộng và ngăn nắp và một căn phòng treo đầy quần áo. Nó còn lớn hơn nhiều so với căn phòng ngủ nhỏ mà cô ta đang sống……
Thật tiếc khi tất cả những điều này đã tan như bọt bong bóng và nó đều không thuộc về cô ta nữa.
Từ ngày Nguyễn Du Du đến ngôi nhà này, những thứ vốn dĩ thuộc về cô ta đều bị cướp mất.
Các ngón tay của Chu Dung Dung đã bị đông cứng. Cô ta lấy điện thoại di động ra và mở danh bạ của bạn cùng lớp, ngạc nhiên khi thấy rằng mình đã lưu số điện thoại di động của Nguyễn Du Du. Đây hẳn là ngày đầu tiên Nguyễn Du Du đến nhà họ Chu, vài người đã lưu số lại như thông lệ.
Cô ta cúi đầu viết từng chữ từng chữ bằng những ngón tay cứng ngắc của mình: "Nguyễn Du Du, cô biết không, cô chỉ là vật thay thế, bởi vì không lấy được tôi, Thẩm Mộc Bạch đã rút lui và chọn cô. Nếu ngay lúc ban đầu, tôi gật đầu đồng ý Thẩm Mộc Bạch sẽ cưới tôi ngay lập tức. Bây giờ cũng vậy, chỉ cần tôi móc ngón tay, Thẩm Mộc Bạch nhất định sẽ quay về bên tôi."
Cô ta đã như thế mà gửi tin nhắn cho Nguyễn Du Du.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Du Du tức giận đến mức làm đổ cả túi khoai tây chiên, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô phồng lên, giống như một con cá nóc tức giận vậy.
Cô tin tưởng vào tình cảm của Thẩm Mộc Bạch, người anh thích là mình chứ không phải Chu Dung Dung kia.
Nhưng cô vẫn có chút ngượng nghịu, đúng như những gì Chu Dung Dung đã nói, họ vốn dĩ có hôn ước từ trước, nếu nhà họ Chu không đổi ý thì Thẩm Mộc Bạch hiển nhiên là đã kết hôn với Chu Dung Dung từ lâu rồi, không phải sao?
Tuy nhiên, vướng bận quá khứ cũng không có ý nghĩa gì, hôn ước giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Chu đã bị hủy bỏ từ lâu. Hiện tại cô đã kết hôn với Thẩm Mộc Bạch, trong thâm tâm của Thẩm Mộc Bạch cũng không hề có hình bóng của Chu Dung Dung.
Hơn nữa, theo cốt truyện trong quyển sách, Thẩm Mộc Bạch và Chu Dung Dung cũng chưa kết hôn.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Du Du cũng không tức giận nữa, chậm rãi gõ: "Mặt mũi cô to như vậy, ngày nào cũng phải rửa mặt thật lâu đúng không? Còn ở đó mà móc ngón tay, móc mười ngón lên như móng gà à, ngay cả một ánh nhìn Thẩm Mộc Bạch thậm chí cũng sẽ không cho cô đâu."
Chu Dung Dung không ngờ, người con gái có vẻ mềm mại dễ thương kia lại cay cú như vậy nhưng những gì Nguyễn Du Du nói đều là sự thật, Thẩm Mộc Bạch thật sự không thèm để ý đến cô ta, thậm chí cô muốn gặp mặt cũng còn không gặp được.
Cô ta đã từ bỏ lòng tự trọng của mình nhưng vẫn không được gì.
Hạnh phúc mà đã từng có trong tay tất cả đều thuộc về Nguyễn Du Du.
……
Ngay khi xe của Thẩm Mộc Bạch vừa vào cổng biệt thự, Nguyễn Du Du đã chạy ra đớn, cô mặc một chiếc áo khoác ngoài nhưng lại không đội mũ hay quấn khăn.
Thẩm Mộc Bạch đạp phanh và Nguyễn Du Du mở cửa ở ghế lái phụ và ngồi vào.
"Em có muốn đi chơi không? Anh đi cùng em."
Thẩm Mộc Bạch vừa định lùi xe ra, Nguyễn Du Du đã ngăn anh lại, "Em không đi ra ngoài, em chỉ tới đón anh thôi."
"Du Du nhiệt tình vậy sao?" Thẩm Mộc Bạch nhướng mày kinh ngạc, xe anh đã vào cổng rồi, vào nhà chỉ mất hai ba phút, cô bé lại bước ra đón. Thời gian để cô mặc vào và cởi quần áo đã quá hai ba phút rồi.
Nguyễn Du Du trịnh trọng gật đầu, "Đúng vậy, em ra đón chồng em, không được sao?"
Thẩm Mộc Bạch cười nhẹ một tiếng, duỗi tay ôm lấy vai cô, đặt lên môi cô một cái nhẹ nhàng, "Đương nhiên là được, anh……được sủng ái mà lo sợ."
Nguyễn Du Du đập nhẹ cánh tay anh, "Mau lái xe đi, chặn ở cổng rồi."
Ngoài cổng không có ai ra vào, Thẩm Mộc Bạch vẫn đậu xe, nắm tay cô bé bước vào cửa.
Ông lão thấy hai người tay trong tay bước vào, cười đến híp cả mắt lại, cháu trai lớn và cháu dâu có mối quan hệ thật tốt, ông vừa hài lòng vừa mong chờ. Chắc không đợi lâu nữa, ông sẽ có thể bồng chắt được rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!