Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hay là cô đã có sẵn thuốc, muốn chọn ngày lành tháng tốt để xuống tay?
Một cửa sổ được mở ra trên máy tính của anh và bản đồ được hiển thị chính xác vẫn đang ở trong nhà, một chấm nhỏ màu đỏ ở giữa bản đồ.
Chấm đỏ đã nằm trên đó suốt buổi sáng, cũng đã gần trưa nhưng đột nhiên bắt đầu di chuyển, hơn nữa tốc độ khá nhanh, hiển nhiên là đang ở trong xe.
Thẩm Mộc Bạch vui mừng khôn xiết, cô bé đã tìm được cách mua thuốc rồi sao?
Hướng của chấm đỏ nhỏ là hướng tới câu lạc bộ nhà họ Triệu và tuyến đường chính là con đường chính từ nhà đến câu lạc bộ.
Thẩm Mộc Bạch cau mày. Nếu đến câu lạc bộ, cô bé rõ ràng muốn gặp một trong những Triệu Húc Phong, Ngô Trung Trạch hoặc Tống Cẩm Minh. Hôm qua, rõ ràng là cô đã từ chối Triệu Húc Phong, chả nhẽ là muốn gặp Ngô Trung Trạch hoặc Tống Cẩm Minh sao?
Theo nhận xét của Thẩm Mộc Bạch, quan hệ giữa cô gái nhỏ và Triệu Húc Phong là tốt nhất, dù gì cũng là cô đã chữa khỏi bệnh cho Triệu Húc Phong. Nếu cô muốn tìm sự giúp đỡ thì nên hỏi Triệu Húc Phong, hơn nữa hôm qua cô đã lên tiếng hỏi Triệu Húc Phong rồi nên không cần thiết từ chối sự giúp đỡ của Triệu Húc Phong mà đi nhờ người khác giúp đỡ. Vốn dĩ chuyện này không dễ mở miệng để nói ra, cô bé dễ mắc cỡ sẽ không chạy khắp nơi hỏi mọi người.
Thẩm Mộc Bạch suy nghĩ một lúc, sau đó kiểm tra vị trí của Ngô Trung Trạch và Tống Cẩm Minh và thấy rằng Ngô Trung Trạch vẫn đang ở lại công ty của nhà họ Ngô nhưng Tống Cẩm Minh đang ở trong xe và hướng về phía câu lạc bộ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhìn chằm chằm hai chấm đỏ nhỏ đang nhanh chóng gặp nhau, Thẩm Mộc Bạch cảm thấy có chút bất an.
Nếu là Triệu Húc Phong hoặc Ngô Trung Trạch thì cũng đành thôi vậy, dù sao hai người đó cũng thân thiết với cô bé một khoảng thời gian đã lâu. Đằng này lại là Tống Cẩm Minh? Cô bé luôn có chút cảnh giác với Tống Cẩm Minh, cô không nên hỏi Tống Cẩm Minh chuyện riêng tư như vậy.
Có lẽ nào……cô muốn bỏ thuốc Tống Cẩm Minh sao?!
Với ý nghĩ này, Thẩm Mộc Bạch cảm thấy chua xót, anh lắc đầu nguầy nguậy. Không, không! Hai người họ chỉ tình cờ đi đến câu lạc bộ, cô bé có thể chỉ đến câu lạc bộ ăn tối và không hẹn với bất kỳ ai.
Đúng lúc này, điện thoại di động của anh đổ chuông, Tống Cẩm Minh gửi tin nhắn cho nhóm bốn người: Du Du mời tôi đến gặp mặt ở câu lạc bộ, tôi sắp đến rồi, các anh em ai ở gần đây, chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé.
Thẩm Mộc Bạch đột nhiên từ trên ghế đứng lên, nắm lấy áo khoác treo bên hông đi ra ngoài cửa, gặp trợ lý Lưu An.
Lưu An cầm một xấp hồ sơ, hình như đang chuẩn bị nhờ anh ký tên, nhìn vẻ mặt Thẩm Mộc Bạch, khôn khéo ngậm miệng lại. Anh ấy ở bên cạnh Thẩm Mộc Bạch đã lâu, chưa từng thấy biểu hiện của anh như thế này, điều này khiến anh ấy nhớ tới một câu: Mưa núi sắp tới, gió tràn khắp lầu.
Để tránh bị gió lớn thổi xuống lầu, Lưu An nhanh chóng lui về phía sau mấy bước nhường đường, không nói lời nào, cũng dời ngay lịch hẹn của các giám đốc điều hành đang đợi xin chỉ thị.
Thẩm Mộc Bạch phi nước đại, anh từ nhỏ lớn lên ở Yến Thành, đối với điều kiện đường xá rất quen thuộc, vì vậy đã rẽ ngay vào đường nhỏ đến thẳng đến câu lạc bộ.
Đôi mắt đen láy nhìn thẳng về phía trước, ngón tay cầm vô lăng hơi cứng, đốt ngón tay phồng lên trở nên trắng bệch, môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.
Nếu……
Nếu cô bé của anh thực sự bỏ thuốc Tống Cẩm Minh……
Thẩm Mộc Bạch sắc mặt căng thẳng, không còn nét lãnh đạm của vị công tử phong nhã tuấn tú nữa, một tia tàn nhẫn lóe lên trong đôi mắt đen ấy.
Du Du, em là của anh! Không thể thích người khác, anh không biết mình sẽ làm gì!
Không ai được động vào cô bé của anh, kể cả người anh em tốt chơi từ nhỏ cũng không được!
……
Anh đạp ga thật mạnh, anh chọn cách đi tắt đón đầu, dù vậy anh vẫn nhìn hai chấm đỏ nhỏ trên màn hình điện thoại gặp nhau.
"Két——" Lốp xe cọ xát mặt đất, phát ra tiếng động chói tai, Thẩm Mộc Bạch đậu xe trực tiếp ở lối vào của câu lạc bộ, người đón tiếp ở cổng vừa định nói rằng không được phép đậu xe ở đây, khi nhìn thấy người mở cửa bước khỏi xe là Thẩm Mộc Bạch, anh ta liền nhanh chóng nở nụ cười, "Anh Thẩm, để tôi giúp anh đưa xe vào bãi đậu xe."
Thẩm Mộc Bạch không nói lời nào, ném chìa khóa, sải bước vào câu lạc bộ, thậm chí không thèm nhìn đến Ngô Trung Trạch và Triệu Húc Phong đang giơ tay chào anh.
Triệu Húc Phong và Ngô Trung Trạch ở một bên sững sờ, họ vừa mới gặp nhau ở bãi đậu xe không ngờ lại gặp được Thẩm Mộc Bạch. Ngô Trung Trạch chỉ nghĩ là trùng hợp ngẫu nhiên khi ba người họ gặp nhau ở cửa nhưng phát hiện ra rằng tâm trạng của Thẩm Mộc Bạch không đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!