Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhìn ánh sáng xuyên qua rèm cửa, bầu trời đã hừng sáng, có thể mơ hồ nghe thấy giọng nói của Thẩm Mộc Bạch trong phòng khách.
Nguyễn Du Du lăn lộn, cô nhớ rằng mình đã đến câu lạc bộ ngày hôm qua nhưng cô không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Cô chợt nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên kéo chăn bông ra xem xét, quần áo trên người vẫn còn nguyên, chính là chiếc áo len cô mặc ngày hôm qua.
"Chao ôi——" Nguyễn Du Du thở dài, không biết là may mắn hay đáng tiếc.
Sau khi lăn qua lăn lại trên giường vài lần, cô từ từ đứng dậy, thay quần áo rồi mở cửa phòng ngủ.
Thẩm Mộc Bạch ngồi trên sofa đợi cô, mỉm cười chào, "Du Du, ngủ ngon chứ?"
"Ừm, ngủ ngon." Nguyễn Du Du cảm thấy mình hoàn toàn không biết gì, cô ngủ rất ngon cho đến rạng sáng nhưng thật đáng tiếc là cô bị đau đầu.
"Đi tắm rửa đi, xong lại đây ăn sáng, chắc là đói bụng rồi?" Thẩm Mộc Bạch đi tới, xoa xoa mái tóc bù xù của cô, vuốt lại búi tóc trên đỉnh đầu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khi anh nói điều này, Nguyễn Du Du đột nhiên cảm thấy rất đói, nói về điều này, cô đã ngủ thiếp đi sau khi uống rượu lúc bữa trưa ở câu lạc bộ ngày hôm qua và không hề ăn bữa tối.
Nhìn món cháo hải sản đã bày sẵn trên bàn, Nguyễn Du Du nuốt nước bọt rồi vội vàng vào phòng tắm.
Cô buộc tóc lên đỉnh đầu, Nguyễn Du Du đeo một chiếc băng đô tai thỏ và bắt đầu đánh răng, cô cứ thế vừa chải vừa chải rồi đột nhiên cúi người trước gương nhíu mày, nhấn nhấn bọng mắt sau đó cô nhận ra rằng đôi mắt của cô có phần hơi sưng lên.
Hậu quả của cơn say?
Nguyễn Du Du lắc đầu nguầy nguậy, cô đã quên mất chuyện hôm qua cô đã khóc trong vòng tay của Thẩm Mộc Bạch nên cô không để tâm nhưng cô mơ hồ nhớ ra có một chuyện còn quan trọng hơn, đó là cái gì?
Trong lúc đánh răng, Nguyễn Du Du cố nhớ lại, cô đến câu lạc bộ, gọi đồ ăn và rượu, và sau đó……
Tống Cẩm Minh đang ở đây.
Đúng, điều quan trọng là liên quan đến Tống Cẩm Minh.
Nhưng cô đang nghĩ đến món cháo hải sản nên không tập trung được, sau khi tắm xong cô cũng không nhớ cuối cùng đã đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi từ phòng tắm đi ra, Nguyễn Du Du liếc nhìn thời gian, "Ồ, đã chín giờ rồi! Anh Thẩm, anh đã trễ giờ làm rồi!"
Thẩm Mộc Bạch chậm rãi đưa thìa cho cô, khóe môi mỏng nhếch lên như cười, "Đúng vậy, Du Du định phạt tôi như thế nào?"
"Tôi? Tại sao tôi phải phạt anh?" Nguyễn Du Du hớp một ngụm lớn, cháo dẻo, đặc và mịn, con tôm tươi mềm được cắn vào giữa hai hàm răng, cô cong mắt hài lòng.
"Bởi vì tôi là ông chủ của Dược Hoa, ai dám phạt tôi nếu tôi đến muộn?" Đôi mắt đen láy của Thẩm Mộc Bạch ngưng lại trên khóe môi cô một lúc, mang theo một nụ cười nhẹ: "Chỉ có bà chủ của Dược Hoa đủ tư cách trừng phạt tôi."
"Khụ, khụ, khụ——" Nguyễn Du Du gần như mắc nghẹn sau khi hiểu được anh đang nói gì.
Thẩm Mộc Bạch vội vàng đi tới, vỗ vỗ lưng cô một cái, "Sao lại bất cẩn như vậy?"
"Không, không sao đâu." Nguyễn Du Du cố gắng bình tĩnh lại, xua tay rồi thản nhiên đổi chủ đề, "Chà, hôm qua Ngụy Vĩnh đưa tôi về?"
Thẩm Mộc Bạch cầm lấy một túi bánh trứng sữa đưa cho cô, mi mắt chớp một cái, "Là tôi, Du Du không nhớ sao?"
Nguyễn Du Du chậm rãi lắc đầu, chẳng lẽ cô say rượu trong câu lạc bộ nên gây chuyện và Tống Cẩm Minh đã gọi điện cho Thẩm Mộc Bạch? Không phải chứ, như thế thì quá là xấu hổ!
Sau đó Thẩm Mộc Bạch thản nhiên tiếp tục, "Tôi đến câu lạc bộ đón Du Du, tôi bế Du Du từ câu lạc bộ lên ô tô, khi về đến nhà, tôi bế Du Du từ ôtô vào thang máy. Đúng rồi, hàng xóm ở thang máy đều khen ngợi Du Du, cô vợ bé bỏng vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn."
Cô vợ bé bỏng à?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!