Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm Mộc Bạch khá bất lực, anh không muốn cô bé lún quá sâu nhưng anh thấy mình không vững vàng như anh tưởng tượng, nếu cô bé lặp lại lần nữa có lẽ anh sẽ không kiềm chế được bản thân.
Bây giờ là cuối năm, công ty có nhiều việc, buổi sáng anh đều ở công ty.
Giống trước đây, Nguyễn Du Du có thể sẽ đến công ty ở cùng anh nhưng vừa rồi đã bị từ chối. Cô đã tránh mặt anh trong hai ngày qua và không ở lại phòng làm việc với anh ngay cả sau bữa tối mà trực tiếp về hẳn phòng ngủ của riêng mình.
Sau khi thư giãn vài ngày, Nguyễn Du Du vẫn không thể buông bỏ về việc "cám dỗ thất bại".
Cô đang nằm trên ghế sofa, trên tay ôm một cái gối lớn, tay phải cầm điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động nhưng không nhìn được gì. Tay trái vô thức cào vào mặt ghế sofa.
Anh đang nghĩ gì vậy?
Anh không thích mình?
Anh thích người phụ nữ khác không?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một lúc lâu sau, tay cầm điện thoại tê dại, Nguyễn Du Du mới hoàn hồn, cô nắm chặt mái tóc của mình trong sự phiền não kêu lên một tiếng dài: "Aaaaaaaaa——" Hai chân giãy đành đạch trên ghế sofa vài cái, đôi tất lông dày nhăn nhíu lại.
Đã xảy ra chuyện gì, cô vốn định có một kỳ nghỉ đông thoải mái và vui vẻ nhưng bây giờ trong đầu cô lại tràn ngập hình ảnh về Thẩm Mộc Bạch!
Nhìn thời gian cũng đã gần trưa, Nguyễn Du Du đứng dậy, vừa muốn gọi đồ ăn nhưng do dự một lúc, cô lại đặt điện thoại xuống, đã lâu không đến câu lạc bộ nên ra ngoài ăn vào buổi trưa để thư giãn.
Cô gọi cho Ngụy Vĩnh.
Vừa hay hông phải giờ cao điểm nên đi đến câu lạc bộ không bị tắc đường.
Cô đi đến phòng VIP một cách thành thục, phòng này không bao giờ tiếp khách khác, chỉ có nhóm bốn người và cô mới có thể sử dụng nó nhưng trong phòng lúc này không còn ai khác, dù là Thẩm Mộc Bạch, Tống Cẩm Minh, Ngô Trung Trạch đều có rất nhiều việc phải bận, chưa kể đến Triệu Húc Phong đang lấy lại sức khỏe nên đang tập làm quen với việc kinh doanh của gia đình.
Nguyễn Du Du gọi rất nhiều đồ ăn, ngoài món gà cay yêu thích, cô còn gọi một chiếc bánh ngàn lớp, đây là món bán chạy nhất của câu lạc bộ. Sau khi suy nghĩ kỹ, cô gọi thêm một chai Louis XIII, đây là loại rượu mà Triệu Húc Phong yêu thích nhưng cô luôn cảm thấy nó không ngon.
Tuy nhiên, khi buồn thì con người ta luôn muốn thoát khỏi nỗi đau, Nguyễn Du Du nghĩ có lẽ nếu say một chút thì sẽ không còn nghĩ đến Thẩm Mộc Bạch nữa.
Phục vụ của câu lạc bộ mang thức ăn và rượu cho Nguyễn Du Du, ra khỏi phòng đóng cửa lại và nói với quản lý biết. Quản lý do dự một lúc, gửi tin nhắn cho Triệu Húc Phong, người khác có lẽ không biết nhưng anh ấy biết rất rõ, cô bé trong căn phòng đấy quan trọng như thế nào đối với nhà họ Triệu, một cô bé chưa bao giờ uống rượu đã gọi một chai Louis XIII.
Nguyễn Du Du uống một ly nhỏ, cảm thấy mình hơi say nhưng vẫn chưa thể cảm nhận được hương vị thơm ngon của Louis XIII và cô cũng không thể quên được Thẩm Mộc Bạch.
Cô cau mày đau khổ nhìn rượu trong ly, không biết là do uống rượu hay là do nghĩ đến Thẩm Mộc Bạch mà trong lòng lại càng thêm khó chịu?
Trong khi đang lưỡng lự không biết có nên uống tiếp không thì cánh cửa phòng được đẩy ra và Tống Cẩm Minh bước vào.
Hai người cùng lúc hỏi "Sao lại ở đây?"
Tống Cẩm Minh khẽ mỉm cười, đầu ngón tay khéo léo đẩy chiếc kính gọng vàng trên sống mũi, "Tôi đến đây theo lệnh của mẹ tôi để hẹn hò. Vẫn còn sớm nên tôi nghĩ đến việc qua đây xem có gặp anh em nào ở đây."
"Tôi, tôi đã lâu không ăn bánh kem ở đây, đến đây ăn cho thỏa cơn thèm." Nguyễn Du Du giải thích.
Tống Cẩm Minh nhìn thoáng qua Louis XIII trên bàn, hơi hơi nheo mắt sau tròng kính, đi tới ngồi đối diện với Nguyễn Du Du, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô, mỉm cười: "Du Du sao lại nghĩ đến việc uống rượu rồi?"
Khuôn mặt cô bé đỏ bừng, đôi mắt tròn đang khép hờ lười biếng, rõ ràng đã cảm thấy say rồi.
Đầu óc vốn đang rối bời của Nguyễn Du Du đột nhiên bừng tỉnh trong giây lát, cô nhớ ra Tống Cẩm Minh là nam chính trong nguyên tác, còn cô là nữ phụ đáng thương say đắm nam chính.
Cô cảnh giác nhìn Tống Cẩm Minh, cô không muốn diễn biến theo tình tiết trong sách và không được xảy chuyện gì với Tống Cẩm Minh, cho dù cô lỡ chén uống quá nhiều đi chăng nữa!
Tống Cẩm Minh nhìn cô một cách thích thú, không biết mình đã chọc giận cô như thế nào, khi hai người gặp nhau lần đầu tiên, cô bé đã tỏ thái độ thù địch với mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!