Chương 46: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thẩm Mộc Bạch ngẩng đầu liếc nhìn cô, Nguyễn Du Du đột nhiên cảm thấy có chút áy náy, ánh mắt thất thường không dám nhìn anh, thấp giọng lẩm bẩm: "Tôi, tôi đi tắm. "

Thẩm Mộc Bạch cảm thấy cô có vẻ hơi kỳ lạ nhưng trong nhà này không có người ngoài. Vì vậy, sẽ không ai nói gì với cô.

Ánh mắt né tránh của cô bé khiến anh cảnh giác. Nhắc mới nói, anh đã lâu không nhìn thấy cô như thế này, thường là do cô nhìn lén anh khi bị anh phát hiện mới tỏ vẻ ngượng ngùng.

Nguyễn Du Du đứng bên cạnh tủ quần áo, cả dãy đồ ngủ cô cứ chọn đi chọn lại, càng nhìn nó khuôn mặt cô càng trở nên đỏ hơn và cuối cùng cô nghiến răng chọn một cái, cuộn nó thành một quả bóng, ôm nó trong tay và lao vào phòng tắm.

Thẩm Mộc Bạch: "......" Cô nhất định phải có chuyện gì!

Bây giờ anh không thể tập trung xem sách nữa, nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm, anh cảm thấy khô khan một cách khó hiểu.

Cô bé tắm có vẻ hơi lâu, Thẩm Mộc Bạch nghe được tiếng cô từ trong bồn tắm bước ra, một lát sau cũng không nghe động tĩnh, không có trở về phòng ngủ, cũng không sấy khô tóc.

Lông mày nhíu lại, Thẩm Mộc Bạch có chút lo lắng, vừa nghĩ muốn hỏi có nên hỏi không, cửa phòng tắm mở ra, Nguyễn Du Du đi ra.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hơi thở của Thẩm Mộc Bạch rõ ràng đã ngừng lại trong giây lát.

Cô đang mặc một chiếc váy ngủ màu đen với hai dây mảnh buông thõng trên bờ vai trắng như tuyết, chiếc cổ chữ V khoét sâu không thể che giấu được vẻ đẹp của cô, chiếc váy hơi ngắn một chút, đôi chân trắng nõn và thẳng tắp, bàn chân vẫn còn ướt những vệt nước, những đầu ngón chân là những hạt đậu phộng chưa bóc vỏ, mập mạp rất dễ thương.

Yết hầu của Thẩm Mộc Bạch lăn vài cái, đôi mắt đen càng thêm sâu thẳm.

Nguyễn Du Du cầm máy sấy tóc đi đến chỗ anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng gần như bật máu, giọng như muỗi kêu: "Chà, cánh tay tôi hơi mỏi. Anh có thể sấy tóc dùm tôi được không?"

Thẩm Mộc Bạch ậm ừ.

Anh biết cô bé sẽ làm gì, anh nên từ chối hoặc thậm chí đến phòng khách ngay lập tức và đừng quay lại trong đêm nay.

Tuy nhiên, cô nói rằng cánh tay của cô mỏi và muốn anh giúp, anh không thể từ chối. Trong tận đáy lòng dường như có một người khác đang điên cuồng gào thét: "Cứ buông thả đi! Mặc sức mà bất chấp tất cả! Bất kể cô muốn làm gì thì tất cả đều hợp lý và hợp pháp! Hai người đã kết hôn rồi! Làm gì cũng được!"

Thẩm Mộc Bạch cầm lấy máy sấy tóc, Nguyễn Du Du ý thức được đi tới ghế sofa nhỏ ngồi xuống, tóc vẫn còn đang chảy nước cũng không muốn làm ướt ga trải giường. Hơn nữa ghế sofa rất nhỏ, hai người sẽ phải ngồi gần nhau hơn.

Cô không dám ngẩng đầu, chỉ nhìn hai chân dài kia đi tới bên cạnh mình, chiếc ghế sofa bên cạnh đột nhiên nhún xuống, hơi thở nam tính của Thẩm Mộc Bạch phả vào.

Cả hai người đều không lên tiếng, chỉ có tiếng máy sấy tóc "vù vù."

Nguyễn Du Du yên lặng ngồi đó, để gió nóng tùy ý thổi qua lại giữa tóc mình, ngón tay mảnh khảnh của anh cũng đan vào tóc, phối hợp với máy sấy tóc.

Bề ngoài cô thờ ơ nhưng bên trong đã rối bời, tim đập rất nhanh, dường như sắp bật ra khỏi lồng ngực, cả lưng đều cứng đờ.

Nhất là khi anh sấy tóc dưới gáy, rõ ràng là luồng gió nóng thoảng qua trên da thịt nhưng lại khiến cho cô nổi da gà.

"Anh thật bình tĩnh." Nguyễn Du Du có chút bực bội, "Tôi đã ăn mặc thế này nhưng anh dường như không nhìn ra. Anh thật sự không có chút hứng thú nào với tôi sao?"

Làm sao cô biết được rằng Thẩm Mộc Bạch bề ngoài có vẻ bình tĩnh, chưa chắc rằng anh có thể bình tĩnh hơn cô.

Trong khi đang sấy tóc cho cô thì bên trong con người anh cũng đang xảy ra giao chiến.

Một mặt anh nghĩ: Không, cô vẫn còn trẻ nhưng mình là một người đàn ông trưởng thành, mình phải tự chủ.

Một mặt khác nghĩ: Tự chủ làm cái quái gì, đây là vợ của mình, sao lại khách sáo?!

Một mặt lại phủ nhận: Không, không, vẫn chưa đến lúc, nhỡ đâu không thể sống sót sau tai nạn, chạm vào cô lúc này sẽ chỉ khiến cô lún sâu hơn và lúc đó sẽ khó thoát ra hơn.

Mặt còn lại thì giễu cợt: Nếu bây giờ không chạm vào cô, chẳng phải sẽ để lại nhiều tiếc nuối hơn cho hai người sao? Anh có mù không, chả nhẽ không nhìn thấy bộ đồ ngủ trên người cô? Hay trái tim anh mù mịt không nhìn ra được ý định của cô bé?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!