Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trần Mai thậm chí còn không xin nghỉ phép đã vội trở về nhà trong tâm trạng hoảng loạn.
"Bố——" Trần Mai sợ hãi hét lên ngay khi vừa bước vào cửa. Cô ta chưa biết phải nói thế nào với bố về chuyện này, đang tự hỏi liệu những rắc rối của mình có khiến gia đình trở nên tồi tệ hơn không.
"Nghiệp chướng!" Khi bố Trần nhìn thấy Trần Mai, đột nhiên đứng dậy khỏi ghế sofa. Ông ấy bật dậy dữ dội đến mức trước mắt tối đen, người hơi lắc lư, nắm lấy bàn cà phê và tát mạnh khuôn mặt của Trần Mai mà hét lên: "Chuyện tốt con đã làm!"
Trần Mai vội vàng cầm lấy tài liệu, mở ra thì thấy là do tòa án gửi đến, sang năm thông báo ngày giờ diễn ra phiên tòa.
Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng Trần Mai gần như ngất xỉu khi nhìn thấy giấy triệu tập của tòa, cô ta xây xẩm mặt nắm lấy cánh tay của bố, "Bố, con phải làm sao bây giờ, xin hãy giúp con. Mẹ con đâu rồi, mẹ ơi——"
"Con còn mặt mũi nào mà đi tìm mẹ! Mẹ đã bị làm con làm cho phát bệnh!" Bố Trần nóng lòng muốn tát vào mặt đứa con gái phiền phức này, bây giờ gia đình có thể nói là lâm vào cảnh khốn cùng, còn tâm tư đâu mà đi gây rắc rối cho bạn học. Cô bạn học này cũng không phải ăn chay trường nên đã trực tiếp kiện ra tòa khi bị vu khống.
"Bố, làm ơn giúp con, con không muốn ra tòa, con không muốn ngồi tù, bố——" Trần Mai bật khóc và lay cánh tay bố một lúc.
Bố Trần thở dài, ngồi xuống ghế sofa và hỏi với vẻ mặt ủ rũ, "Con đã chọc vào ai vậy?" Giấy triệu tập chỉ nói rằng người đệ đơn khởi kiện là Nguyễn Du Du.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Là, là con tiện nhân, bạn học trong khóa huấn luyện quân sự vừa mới khai giảng đã làm con bị thương." Trần Mai ngồi cạnh bố và nói một cách thận trọng.
Khi cô ta nói câu này, bố Trần nhớ tới, "Vợ của Thẩm đại thiếu gia?"
Trần Mai gật đầu và nói một cách cay đắng, "Là cô ta! Chính cô ta đã cố tình đá con vào lần đó, gần như muốn hủy dung nhan của con đấy!"
"Lần này sao con lại nảy sinh mâu thuẫn với cô ta?" Khi nghe tin là của gia đình Thẩm đại thiếu gia, trong lòng bố Trần mới nhẹ nhõm một nửa, dù rằng ông lão Thẩm cũng không dễ chọc vào nhưng ông ấy đã già rồi, từ lâu đã không quan tâm đến việc của công ty. Bây giờ Thẩm đại thiếu gia không có chút thực lực nào trong tay. Có lẽ chuyện này có thể được giải quyết một cách êm đẹp giống như lần trước vậy, chọn cách hòa giải riêng.
"Con…..." Trần Mai cúi đầu lặp lại những gì cô ta đã đăng trên diễn đàn trường học, "Bố, đây chỉ là hiểu lầm, con không biết là tài xế lái xe và Thẩm đại thiếu gia còn chưa tự mình lái chiếc Rolls
-Royce Phantom, ai biết chiếc xe đó đến từ đâu?! "
"Hiểu lầm? Người khác không biết Nguyễn Du Du là người phụ nữ của Thẩm đại thiếu gia, con còn không biết hay sao?" Bố Trần liếc cô một cái rồi xua tay, "Bỏ đi, bây giờ nói ra chuyện này đã muộn rồi, hãy nghĩ biện pháp đối phó."
Trần Mai im lặng không bào chữa thêm nữa và cầu xin, "Bố, hãy nghĩ cách nhanh lên để họ rút lại đơn kiện."
Bố Trần suy nghĩ một chút, "Thứ nhất, con hãy xóa bài đăng trên diễn đàn trước, họ chỉ nghi ngờ con và có thể không có bằng chứng kết luận rằng con đã đăng bài này. Vì vậy, hãy xóa bài đăng để họ không thể truy vết. Thứ hai, hãy đến trường yêu cầu nhà trường tạo áp lực đối với Nguyễn Du Du, giống như lần trước, phải hòa giải riêng. Thứ ba, bố sẽ đến nói chuyện với Thẩm Vinh Hưng, bố và ông lão Thẩm không có giao tình gì nhưng với Thẩm Vinh Hưng vẫn có thể nói được vài lời."
Trần Mai hai mắt sáng lên, "Thật tuyệt, bố! Thẩm Mộc Bạch nhất định sẽ nghe lời Thẩm Vinh Hưng. Nguyễn Du Du nhà nghèo, không có tư cách gì trong nhà họ Thẩm. Chỉ cần Thẩm Vinh Hưng lên tiếng, cô ta đành rút đơn kiện!"
Vừa nói, cô ta vừa lấy điện thoại di động ra mở diễn đàn của trường, bỗng một thông báo hiện lên: diễn đàn đã được nâng cấp, bạn không thể đăng, xóa hay bình luận trả lời chỉ cung cấp chức năng lướt web.
"Cái gì, chuyện gì đang xảy ra ở đây?! Tại sao lại đi nâng cấp diễn đàn vào lúc này chứ?!" Trần Mai gần như bùng nổ vì tức giận! Đây không phải là để bằng chứng về sự vu khống của cô ta ở trên đó và không thể làm gì khác ngoài việc nhìn nó như thế sao?!
"Thôi đi, đừng nghĩ đến bài đăng đó nữa." bố Trần trong lòng có linh tính không tốt, con gái đã đăng một bài vào chiều hôm qua. Sáng nay, Thẩm đại thiếu gia đã gửi đơn khởi kiện đến nhà, anh không phải là đang phỏng đoán mà là truy tìm sự thật nên đã điều tra đến đầu con gái.
Nếu là như vậy, Thẩm đại thiếu gia hẳn là đã lưu giữ bằng chứng từ lâu, hiện tại dù có xóa bài đăng đi nữa thì cũng đã muộn. Chỉ mất một đêm để hoàn thành đến bước này, có lẽ tất cả đều nhìn nhầm Thẩm đại thiếu gia, anh không phải là tên vô dụng như mọi người đã nghĩ.
Hơn nữa, vụ kiện được nộp vào sáng nay thì thư triệu tập từ Toà án cũng được gửi đến đây, hiệu suất này có phải là quá đỉnh rồi chăng. Cho dù là Thẩm đại thiếu gia quá lợi hại hay là nể mặt của ông lão Thẩm thì chuyện này e rằng không dễ giải quyết.
"Bố sẽ đi gặp Thẩm Vinh Hưng ngay bây giờ." Bố Trần cảm thấy tức ngực, trước đây ông ta có một chút giao tình với Thẩm Vinh Hưng nhưng bây giờ nhà họ Trần đã phá sản và không thuộc trong nhóm người nổi tiếng ưu tú ở Yến Thành.
Muốn gặp Thẩm Vinh Hưng thì phải xem người ta có chịu nể mặt này không, dù sao thì nhiều người bạn tốt trong quá khứ đã đưa ông ta vào danh sách đen, thậm chí họ còn không thèm nghe điện thoại, vì sợ rằng ông ta sẽ đến hỏi vay tiền.
Tuy nhiên, Thẩm Vinh Hưng đã không đưa ông ta vào danh sách đen và điện thoại đã sớm kết nối được. Bố Trần đoán rằng Thẩm Vinh Hưng còn không nhớ mình và ông ta cũng không nghĩ có ngày sẽ gọi cho Thẩm Vinh Hưng.
"Thẩm Đổng," Bố Trần cười rạng rỡ, "À…... không có gì, bây giờ chỉ ở nhà nghỉ hưu, không có việc gì…... Đó là việc của con gái. Con gái nhà tôi và con dâu của Thẩm Đổng ở trường xảy ra một chút mâu thuẫn nhỏ, tôi muốn gặp Thẩm Đổng đích thân xin lỗi, sau đó sẽ bàn cách giải quyết chuyện giữa hai đứa nhỏ…… À, à, được rồi, không sao cả. "
Bố Trần đặt máy xuống, thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Đã hẹn được rồi. Chiều mai bố sẽ đi gặp ông ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!