Từ lần Chu Quốc Vượng và Phan Như Yến đến trường tìm Nguyễn Du Du và Thẩm Mộc Dương đứng ra bảo vệ Nguyễn Du Du đưa lên chiếc Rolls
-Royce Phantom, cô ta đã bí mật chụp lén rất nhiều ảnh của Ngụy Vĩnh và Nguyễn Du Du, cô ta cũng không rõ vì lý do gì mà chụp nhiều như thế, thậm chí còn cố ý tránh góc Nguyễn Du Du ngồi ở băng ghế sau.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hai ngày trước, tỏ tình thất bại với Thẩm Mộc Dương còn bị cậu ấy sỉ nhục. Sau khi nghe Chu Dung Dung động viên, cô ta mới nảy sinh ý định trả thù, chỉ sau đó cô mới nhận ra rằng những bức ảnh mình chụp lén là có ích.
Thấy Nguyễn Du Du bình thản đến lớp, Trần Mai sững sờ một lúc rồi nghĩ có lẽ cô đã không nhìn thấy bài đăng trên diễn đàn. Khi biết mình trở thành "hoa khôi bị bao nuôi", biểu cảm trên khuôn mặt của cô chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.
Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi nở một nụ cười khoái trá.
Nguyễn Du Du nhìn chằm chằm nụ cười trên khóe miệng Trần Mai và hướng mắt đi chỗ khác.
Trần Mai đảo mắt và phát hiện sinh viên xung quanh đều đang lén lút nhìn Nguyễn Du Du. Cô ta cố chịu đựng và chịu đựng nhưng không thể không bước tới và mỉm cười chào Nguyễn Du Du: "Bạn Nguyễn, có phải là chiếc Rolls
-Royce Phantom đưa bạn có đến trường không?"
"Ừm." Nguyễn Du Du bình tĩnh ngồi xuống, nhét balo xuống hộc bàn, ngẩng đầu nhìn Trần Mai, "Hôm nay chồng tôi đi cùng tôi, tài xế đưa tôi đến đây trước, sau đó đưa chồng tôi đến chỗ khác."
Trần Mai mặt đơ ra, thấy biểu hiện của các bạn học trong lớp thay đổi, cô ta cười nói tiếp: "Mà này, hôm qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại bị Chủ nhiệm Hoàng đưa đi rồi không quay lại nữa? Vậy thì môn Toán cao cấp của cô chẳng phải……"
Nguyễn Du Du kỳ lạ liếc nhìn cô ta, "Bạn Trần quan tâm đến tôi như vậy, tôi thậm chí còn không nhận ra điều đó thường ngày."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Hehe, đều là bạn học với nhau, đương nhiên nên quan tâm đến nhau." Trần Mai cười khan,"Hình phạt gian lận của trường chúng ta rất nghiêm khắc, cô nên tìm cách cầu xin sự tha thứ hay gì đó thì ít nhất không bị đuổi học. Cho dù đó là ghi một lỗi lớn, vẫn được ở lại để chịu sự quản chế, vẫn tốt hơn là bị đuổi học."
Nguyễn Du Du cởi mũ và găng tay nhét vào hộc bàn, nghiêng đầu nhìn các bạn học xung quanh, "Ai nói với cô là tôi gian lận trong kỳ thi, đó là sự nhầm lẫn của Chủ nhiệm Hoàng."
"Tại sao lại cứng đầu như vậy? Đợi khi bị đuổi học, trông sẽ không đẹp đâu." Sau khi nói chuyện rất lâu, Nguyễn Du Du vẫn tỏ ra bình tĩnh và cô không hề nổi cơn thịnh nộ hay đau lòng như mong đợi. Trần Mai có chút không nhịn được nữa.
Nguyễn Du Du tựa vào lưng ghế, "Sao vậy, bạn Trần có vẻ khá chắc chắn rằng tôi sẽ bị đuổi khỏi trường."
Trần Mai thực sự rất chắc chắn rằng Nguyễn Du Du sẽ bị đuổi học lần này. Gian lận trong kỳ thi đã có nguy cơ bị đuổi học. Đồng thời nếu cô còn bị kéo vào vụ bị bao nuôi, nhà trường sẽ không bao giờ tỏ ra thương xót và có thể thậm chí không kiểm tra xem cô có phải là bị bao nuôi thật hay không, chỉ có tin đồn thôi thì sự việc gian lận sẽ càng bị xử lý nghiêm hơn.
Đương nhiên, bây giờ Nguyễn Du Du vẫn đang ngồi trước mặt cô ta, cô ta không thể "đả kích kẻ sa cơ thất thế", chỉ có thể tạm thời duy trì tình bạn bề ngoài, "Sao vậy, tôi không phải đang lo lắng cô sẽ bị đuổi học đây sao."
"Sự lo lắng của cô là không cần thiết." Nguyễn Du Du nhìn sang các bạn học xung quanh và cao giọng, "Tôi không gian lận, Chủ nhiệm Hoàng sẽ lên tiếng xin lỗi."
"Xì——" Trần Mai vô tình cười thành tiếng, xin lỗi? Ai mà không biết Chủ nhiệm Hoàng là người cay nghiệt và xấu tính nhất, cho dù cô ta có mắc sai lầm cũng không đời nào nói lời xin lỗi.
Trần Mai xua tay "Thực xin lỗi, bạn Nguyễn, tôi không có ý cười nhạo cô mà là để Chủ nhiệm Hoàng phải lên tiếng xin lỗi, cô có suy nghĩ quá rồi không?
"Chủ nhiệm Hoàng thực sự đã xin lỗi," một bạn học vừa bước vào nói. Cậu bạn học vẫn chưa hình dung được tình hình trong lớp, chỉ là nghe thấy những lời cuối cùng của Trần Mai và Nguyễn Du Du.
Trần Mai sửng sốt, "Cậu, cậu vừa nói cái gì? Chủ nhiệm Hoàng xin lỗi?! Chính tai nghe thấy sao?"
Cậu bạn học vừa bước vào cửa lớp thấy mọi người đồng loạt nhìn về phía mình, không khỏi đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Tôi, tôi buổi sáng định bụng đi đến bảng thông tin xem có thông báo gì về kỳ nghỉ không. Dù sao thì cũng đã hoàn tất các buổi thi lại không cần lên lớp nên cũng không vội vàng gấp gáp gì nên đã đi một một vòng, nhân tiện xem có bảng điểm kỳ thi chưa——"
"Sao cậu lại nói lòng vòng như vậy? Cậu có chính tai nghe thấy không?"
Cậu bạn học bị cô ta làm cho giật mình, thốt ra một tràng dài liên tục không khỏi thở hổn hển: "Tôi không nghe thấy, tôi đã tận mắt chứng kiến. Thư xin lỗi của Chủ nhiệm Hoàng được dán trên bảng thông tin của trường, cũng như công văn xin lỗi từ phía nhà trường. Tổng cộng có hai bản, cả hai đều nói đã hiểu nhầm bạn Nguyễn gian lận đã gây rắc rối cho bạn Nguyễn hay gì đó."
"Thật không?" Ngay lập tức, một bạn học khác hỏi, "Còn điểm Toán cao cấp của Nguyễn Du Du thì sao?"
Nguyễn Du Du cười nói: "Hôm qua tôi làm bài thi ở tại văn phòng Hiệu trưởng, vừa hay mọi người vẫn chưa thi xong nên tôi không có cơ hội nắm rõ cả bài thi. Hiệu trưởng nói rằng không cần đưa cho tôi một đề thi khác, vì vậy đã lấy bài làm dang dở để tiếp tục, thời gian bị trừ đi nửa giờ đồng hồ. Xem như là tạm dừng chốc lát, lại tiếp tục được diễn ra."
"Ồ ra là vậy sao…..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!