Bốn người cùng nhau rời khỏi cổng Nam của trường, Ngụy Vĩnh xuống xe, anh ấy đợi Nguyễn Du Du ở đây theo giờ giấc thường lệ, nếu Thẩm Mộc Bạch không gửi tin nhắn cho anh rằng Nguyễn Du Du đang thi lại, anh ấy còn tưởng rằng cô đã xảy ra chuyện gì, định đến trường tìm cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Anh hai, em không lái xe. Em cũng sẽ không đi xe của anh. Em muốn đi xe của chị dâu nhỏ!" Thẩm Mộc Dương giữ chặt cửa sau không chịu buông.
Đây là lần đầu tiên Chử Viên nhìn thấy xe của Nguyễn Du Du, lông mày nhướng lên kinh ngạc, cô ấy có hiểu lầm gì không nhỉ? Tưởng rằng tiểu khả ái không có trang sức đàng hoàng để hỗ trợ cho sự xuất hiện trong các bữa tiệc, vì vậy cô ấy đã đặc biệt tặng cho cô một chiếc đồng hồ? Với một chiếc xe như vậy, còn cần trang sức gì nữa chứ?!
"Tiểu khả ái, đây là xe của cô sao?" Chử Viên liếc nhìn Thẩm Mộc Bạch, là ai đã lan truyền tin Thẩm đại thiếu gia là tên rác rưởi vô dụng vậy, có thể mua cho vợ mình chiếc xe tốt như thế, làm sao có thể là tên rác rưởi?
Nguyễn Du Du gật đầu, "Là do một người bạn tặng."
"Hóa ra là như vậy." Chử Viên suy nghĩ một chút, có một người bạn ra tay hào phóng như vậy, Thẩm đại thiếu gia nhất định không thể là kẻ vô dụng như trong lời đồn!
Cô ấy cũng giữ chặt cửa xe, nhìn Nguyễn Du Du cười, "Tôi cũng muốn đi chiếc xe này."
Thẩm Mộc Bạch đưa cho Ngụy Vĩnh chìa khóa xe và yêu cầu anh ấy lái xe đến Lâm Yến Cư. Bốn người họ lái chiếc Rolls
-Royce Phantom này đi ăn tối.
Thẩm Mộc Dương vui mừng khôn xiết, nói nhỏ với Nguyễn Du Du, "Chị dâu nhỏ, để tôi lái xe nhé?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Du Du không biết kỹ năng lái xe của Thẩm Mộc Dương như thế nào nên cô quay lại nhìn Thẩm Mộc Bạch.
Thẩm Mộc Bạch ném chìa khóa xe cho cậu ấy, "Lái vững một chút, lần trước Du Du bị say xe, nếu em dám lay lắc đến khiến cô ấy nôn thốc nôn tháo——"
"Không dám, không dám!" Thẩm Mộc Dương vui vẻ ngồi vào ghế lái, "Em nhất định sẽ cẩn thận."
Thẩm Mộc Bạch kéo Nguyễn Du Du ngồi vào ghế sau, Chử Viên ngồi trên ghế lái phụ, quay đầu lại hỏi: "Du Du có dễ bị say xe không?"
"Không sao đâu, đừng lo lắng." Nguyễn Du Du thấy Thẩm Mộc Dương lái xe cẩn thận, vỗ vai cậu ấy rồi nói với Chử Viên, "Tôi chưa từng bị say xe, chỉ là lần đó, tôi đọc sách trên xe và lý thuyết của Mã Triết khiến tôi choáng váng."
"Đọc sách trong ô tô rất dễ bị chóng mặt." Thẩm Mộc Dương lái xe nhanh hơn, "Mà này, chị dâu nhỏ, sao hôm nay Chủ nhiệm Hoàng đột nhiên nhắm vào cô vậy? Trước đây cô có mâu thuẫn gì với cô ta không?"
Nguyễn Du Du chỉ nói với họ về kết quả và chưa nói đến quá trình. Phải kể đến từ lúc cô phát hiện nụ cười kỳ lạ của Trần Mai nên trong lòng trỗi dậy mối nghi và tìm thấy một mảnh giấy gian lận dưới hộc bàn. Sau đó Chủ nhiệm Hoàng đã nhận trách nhiệm và xin từ chức rồi đến việc sắp xếp thi lại đều kể đầu đuôi một lần nữa.
"Có phải Trần Mai không?" Ngay tại đèn đỏ, Thẩm Mộc Dương quay lại và liếc nhìn Nguyễn Du Du đầy tội lỗi, cậu ấy vừa từ chối lời tỏ tình của Trần Mai. Hai ngày nay đều đang đề phòng Trần Mai cố tình gây sự với Nguyễn Du Du, kết quả vẫn là để xảy ra chuyện, "Có thể là tôi đã liên lụy đến chị dâu nhỏ rồi, tôi và Trần Mai……được xem là có chút mâu thuẫn."
Nguyễn Du Du lắc đầu, "Không liên quan gì đâu, tôi và Trần Mai kể từ đợt huấn luyện quân sự đã không hòa thuận với nhau."
Thẩm Mộc Dương băng qua ngã tư đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, "Nhưng mà nghe nói Tào Toàn, Phó chủ tịch hội sinh viên báo tin chị dâu là người luôn theo đuổi theo Chu Dung Dung, cũng không liên quan gì đến Trần Mai…..."
Bởi vì Chu Dung Dung trước kia là hôn thê của Thẩm Mộc Bạch, Thẩm Mộc Dương vẫn rất tức giận chuyện Tào Toàn theo đuổi Chu Dung Dung, cùng Tào Toàn có một vài mâu thuẫn riêng tư nên biết rõ hơn.
Một tia sáng sắc bén lóe lên trong đôi mắt đen láy của Thẩm Mộc Bạch, "Nhà họ Chu sắp phá sản, bọn họ đang cố sức tìm cách giải cứu. Con chó điên của nhà họ Chu muốn cắn người cũng không có gì lạ." Lần này sản nghiệp của nhà họ Chu là không thể nào bảo toàn được. Chu Dung Dung có thể vì việc này mà đổ lỗi cho Nguyễn Du Du và tìm cách gây rắc rối cho cô.
"Theo những gì cậu ấy nói, cô nghĩ khả năng lớn là Chu Dung Dung." Nguyễn Du Du nghiêng đầu nghĩ, "Tuy nhiên, biểu hiện của Trần Mai cũng rất kỳ lạ, chả lẽ cô ta biết chuyện gì chăng?"
Thẩm Mộc Dương gật đầu, "Có thể, Trần Mai và Chu Dung Dung thường đi với nhau."
Bốn người họ đến nhà hàng lẩu mà Nguyễn Du Du thường đến, gọi một nồi lẩu uyên ương, Thẩm Mộc Dương không ăn cay bằng Nguyễn Du Du nhưng Chử Viên lại có thể so tài với Nguyễn Du Du, hai người ăn đến đỏ mặt tía tai.
Nguyễn Du Du sờ bụng, háo hức nhìn Thẩm Mộc Bạch, "Tôi vẫn muốn ăn……kem."
Từ khi vào đông, Thẩm Mộc Bạch không cho cô ăn kem mà mùa đông ở Yến Thành đến sớm, Nguyễn Du Du đã lâu không thưởng thức nó.
Thẩm Mộc Bạch bất lực ra hiệu cho người phục vụ đến và yêu cầu sang quán bên cạnh mua một cây kem. Hôm nay, cô bé đã trải qua một trắc trở lớn như vậy và anh không nhẫn tâm mà từ chối cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!