Nhìn Nguyễn Du Du lần lượt lật hết các túi, sắc mặt của Chủ nhiệm Hoàng càng ngày càng trắng bệch, nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô hỏi "Cô vẫn hài lòng với những gì mình nhìn thấy chứ?" Chủ nhiệm Hoàng chợt nhận ra rằng không biết bắt đầu từ khi nào, cô gái bé nhỏ mỏng manh mềm mại trước mặt này đã quyết định ép cô ta đến bước này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vẻ kiêu ngạo khi khoanh tay ngồi trên ghế đã không còn, trán của Chủ nhiệm Hoàng lấm tấm mồ hôi, cô ta nhìn hiệu trưởng cầu cứu.
Hiệu trưởng rất không hài lòng khi cho rằng Chủ nhiệm Hoàng không có việc gì lại gây ra tình trạng lộn xộn như vậy nhưng dù sao thì cô ta cũng là cấp dưới của mình và ông ấy không muốn nhà trường phải công khai xin lỗi, đồng thời đưa ánh mắt nhìn những giáo viên nữ đứng đó như chết lặng.
Một giáo viên lớn tuổi hiểu ý hiệu trưởng. Cô ấy thực sự không muốn dính vào rắc rối này. Vừa rồi, khi nhìn thấy Chủ nhiệm Hoàng trông như đang ở trên cao, cô ấy nghĩ rằng Chủ nhiệm Hoàng hẳn đang nắm trong tay bằng chứng gian lận của cô sinh viên này. Cứ như mèo vờn chuột, trêu cô từ từ mà không lập tức lấy ra chứng cứ ngay, ai ngờ Chủ nhiệm Hoàng chỉ nghe người khác báo lại đã quyết hành xử như thế.
Tuy nhiên, đề nghị của Hiệu trưởng không thể coi như không nhìn thấy, nữ giáo viên chỉ đành cắn răng cười, "Ồ, thật tuyệt khi giải quyết được hiểu lầm, bạn học này không gian lận, đó là điều tốt. Lát nữa, chúng ta sẽ làm lại bài thi cuối kỳ. Như thế mọi việc kết thúc tốt đẹp, các bạn học sẽ được nghỉ đông và đón năm mới."
"Kết, thúc, tốt, đẹp?" Thẩm Mộc Bạch lặp lại từng chữ từng chữ, một chút nhạo báng lóe lên trong đôi mắt đen láy của anh, "Hơ"
Trái tim của nữ giáo viên lệch một nhịp, người đàn ông này ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng không dễ làm phật lòng, ngay cả khi hiệu trưởng ra hiệu lại lần nữa, cô ấy cũng không dám lên tiếng thêm.
Nguyễn Du Du lắc đầu, "Vẫn chưa kết thúc, thỏa thuận của em với Chủ nhiệm Hoàng vẫn chưa hoàn thành, cô nói xem, Chủ nhiệm Hoàng?"
Chủ nhiệm Hoàng muốn cố gượng một nụ cười, khóe miệng nhếch lên nhưng không thành, cô ta không muốn mất việc. Chủ nhiệm trong trường Đại học vừa thoải mái, vừa có thể diện, cô ta không thể vì chuyện cỏn con như vậy mà mất đi công việc.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Thỏa thuận? Tôi
-tôi đêm qua có thể đã không ngủ ngon. Hôm nay tôi bị đau đầu kinh khủng. Tôi không nhớ chúng tôi đã thỏa thuận gì."
Nữ giáo viên trẻ không kiềm chế được cảm xúc ngạc nhiên nhìn Chủ nhiệm Hoàng, như vậy cũng được sao? Chỉ cần mở miệng thề thốt phủ nhận là được?
Đừng nói, có lẽ thật sự có tác dụng, các giáo viên có mặt nhất định sẽ không vạch trần Chủ nhiệm nhà mình, bọn họ có lẽ sẽ nói cô nữ sinh nghe nhầm. Ví dụ, nếu Hiệu trưởng hỏi về việc "có cuộc thỏa thuận không", cô ấy sẽ phải nói rằng cô ấy không nghe thấy hoặc không chú ý bất cứ điều gì.
"Cô không nhớ cũng không sao, em nhớ là được." Nguyễn Du Du mở khóa điện thoại, cười bấm vài lần.
Cuộc trò chuyện vừa rồi được phát ra rõ ràng trên điện thoại, kể cả Chủ nhiệm Hoàng đã nói một cách dứt khoát, "Tôi chưa bao giờ nói đùa ở trường học."
Một nụ cười hiện lên trong đôi mắt đen láy của Thẩm Mộc Bạch, cô bé của anh thật sự rất thông minh, thậm chí có thể dẫn dụ đối phương và ghi âm lại để làm bằng chứng.
"Nhân tiện," Nguyễn Du Du giơ điện thoại lên, "Tôi chỉ bật nó lên khi tôi được đưa ra khỏi phòng thi. Nó đã được tắt theo quy định của phòng thi. Tất cả sinh viên và Giám thị gác thi trong phòng thi có thể làm chứng cho em. Còn nữa, nếu hiệu trưởng không chê phiền phức, có thể hỏi thêm một vài bạn học, bọn họ cũng nghe thấy Chủ nhiệm Hoàng bảo sẽ công khai xin lỗi và từ chức."
Hiệu trưởng trông bất lực, ông không cần hỏi ai, chính Giám thị trông thi đã nói với ông về điều đó nên ông mới qua đây. Chỉ là không ngờ, mọi việc đã quá muộn không kịp cứu vãn rồi.
"Được rồi." Hiệu trưởng là người rất quyết đoán, mấy năm gần đây Chủ nhiệm Hoàng quả thực mắc rất nhiều lỗi nhỏ nhưng không có sinh viên nào mạnh dạn và quyết liệt như Nguyễn Du Du, dám đối đầu trực tiếp rồi còn yêu cầu xin lỗi và từ chức.
Nếu mọi chuyện đã xảy ra như thế, ông đưa ra quyết định ngay lập tức, "Vì Chủ nhiệm Hoàng đã có thỏa thuận riêng với sinh viên, chúng ta hãy làm theo thỏa thuận."
"Hiệu, Hiệu trưởng?!" Chủ nhiệm Hoàng sững sờ, cho dù là kết quả ngoài mong đợi, cô ta cũng cảm thấy không thể chịu nổi khi nó thực sự đến, sắc mặt tái nhợt, giọng nói cũng không sắc bén, "Hiệu trưởng, tôi bị người khác qua mặt. Việc này tôi đã làm sai nhưng chưa đến mức phải từ chức, đúng không? Hiệu trưởng, hãy cho tôi một cơ hội? "
Hiệu trưởng nhìn Nguyễn Du Du và Thẩm Mộc Bạch, không nói gì.
Những ngón tay thon thả và cân đối của Thẩm Mộc Bạch đặt lên áo khoác ngoài của Nguyễn Du Du và giúp cô chỉnh lại cổ áo, sau đó anh liếc nhìn hiệu trưởng và chậm rãi nói: "Bị qua mặt à? Cũng đúng, người đã báo lên cho cô cũng nên gọi đến để hỏi rõ. Nhưng dù thế nào đi nữa, thỏa thuận vẫn phải được tuân theo, Chủ nhiệm Hoàng."
Sinh viên và phụ huynh không chịu buông tha, Hiệu trưởng cũng từ chối giúp đỡ, Chủ nhiệm Hoàng biết lần này mình không thể thoát khỏi, hận không thể xé xác Tào Toàn ngay lập tức. Cô ta nghiến răng nghiến lợi, da thịt trên má nổi lên một đường chỉ, "Người báo lên cho tôi là Phó chủ tịch hội sinh viên, Tào Toàn, sinh viên năm hai."
Một vài giáo viên nữ chợt hiểu ra, chẳng trách được. Phó chủ tịch hội sinh viên, họ đều biết cậu này là một chàng trai rất năng nổ, học giỏi, gia cảnh tốt, lễ phép và nhiệt tình. Nếu người như vậy đến báo tin, thậm chí nếu là họ thì cũng sẽ tin vào điều đó.
……
Tào Toàn đã thi xong, ở ngoài cổng trường mua một bó hoa hồng đặt vào ghế phụ, chuẩn bị tỏ tình với Chu Dung Dung.
Khi Chu Dung Dung mới vào Đại học Yến Thành và trở thành tân hoa khôi của trường, Tào Toàn bắt đầu theo đuổi cô. Nhưng sau một vài lần tiếp xúc, anh ta nhận ra rằng mình chẳng còn chút hy vọng nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!