Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngụy Vĩnh hét lên, "Du Du, đợi một chút!" Anh ấy ra khỏi ghế lái, mở cửa sau và lấy găng tay từ ghế sau ra.
Nguyễn Du Du vừa đội mũ và quàng khăn, đang đeo găng tay thì phát hiện thiếu một chiếc găng tay, cô lùi lại vài bước và cầm lấy găng tay, "Tạm biệt, anh Ngụy."
Cô đeo găng tay và bước vào cổng trường với chiếc balo trên lưng. Ngụy Vĩnh trở lại xe, chuẩn bị quay xe trở về Lâm Yến Cư.
Bên cạnh có một sinh viên đang chụp lén, Ngụy Vĩnh liếc mắt nhìn và không để tâm đến. Nguyên nhân chính là chiếc xe này khá bắt mắt khó có thể không thu hút sự chú ý của người khác.
Thông thường, khi lái xe trên đường chờ đèn đỏ, cửa sổ của các xe chạy song song sẽ được mở, đưa điện thoại ra ngoài để chụp ảnh. Khi anh ấy đỗ xe ở cổng Nam của trường và đợi Nguyễn Du Du tan học, các sinh viên đi ngang qua thậm chí còn đi lên phía trước xe để chụp ảnh tự sướng.
Nguyễn Du Du trực tiếp đi vào phòng học nhỏ, một lúc sau, Chử Viên cũng đến, càng không nghĩ đến người đã hoàn thành môn thi cuối cùng như Thẩm Mộc Dương cũng đến.
Nguyễn Du Du nhìn cậu ấy ngồi ở bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Không phải đã thi xong rồi sao, muốn đi đâu chơi thì đi, sao lại đến trường làm gì?"
Đôi mắt đào hoa của Thẩm Mộc Dương hiện lên một nụ cười, "Sẽ đợi cô thi xong, dù sao cũng chỉ là hai ngày." Cậu ấy thấy chị dâu nhỏ quá quan tâm đến kỳ thi cuối cùng này và lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra với cô, đặc biệt là vì anh vừa từ chối lời tỏ tình của Trần Mai ngày hôm qua nên anh cũng đề phòng Trần Mai trút giận lên chị dâu nhỏ. Nghĩ về cú đấm lần trước của Trần Mai, cô ta không phải là người có lý trí và cô ta có thể sẽ đấu với chị dâu nhỏ của mình một lần nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mặc dù Thẩm Mộc Dương đã thi xong, có thể nghịch điện thoại di động không đọc sách nhưng cậu ấy lo lắng sẽ ảnh hưởng đến Nguyễn Du Du.
Tuy nhiên, không có gì xảy ra trong hai ngày này và Trần Mai thậm chí còn không xuất hiện lại.
……
Vào ngày thi môn Toán cao cấp, Nguyễn Du Du cảm thấy thực sự nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng đã kết thúc tất cả các môn thi. Học kỳ này là học kỳ dài nhất và trọn vẹn nhất mà cô từng tham gia trong đời, kỳ thi cuối kỳ cũng là lần đầu trải nghiệm của cô. May mắn thay, nó thực sự không tệ như cô nghĩ và có lẽ cô sẽ vượt qua kỳ thi một cách suôn sẻ.
Thời tiết hôm nay không tốt lắm, những hạt tuyết rơi sột soạt làm mặt người ta hơi đau, Nguyễn Du Du đội mũ và quàng khăn, lon ton chạy vào tòa nhà dạy học.
Phòng thi môn Toán cao cấp nằm trong một phòng học bậc thang lớn, giống như phòng học cho bài kiểm tra tiếng Anh, học sinh được sắp xếp theo chiều dọc theo mã số sinh viên và cứ hai dãy thì có một khoảng trống.
Nguyễn Du Du đến sớm hơn và chỉ có vài sinh viên trong lớp. Theo mã số sinh viên, Trần Mai ngồi ở hàng thứ hai phía trước và bất giác mỉm cười khi thấy Nguyễn Du Du bước vào.
Nguyễn Du Du nhìn cô ta cười một cách khó hiểu, cô không biết chuyện gì đã xảy ra, Trần Mai, người luôn theo họ vào cùng một phòng để tự học, đột nhiên không xuất hiện trong hai ngày qua.
Hơn nữa, khi Trần Mai nhìn thấy cô đều luôn giả vờ như không nhìn thấy, kết thù với nhau từ đợt huấn luyện quân sự, cả hai đều không để ý đến người kia, tại sao Trần Mai lại đột nhiên mỉm cười với cô?
Không được mang balo, trong hộc bàn cũng không được để sách giáo khoa. Nguyễn Du Du để balo trên xe và chỉ mang theo một hộp đựng bút. Cô đặt hộp bút và thẻ sinh viên lên bàn, khăn choàng và mũ được cởi ra xếp ngay ngắn cất dưới hộc bàn.
Ngồi yên lặng trong vài phút, nhớ lại những điểm kiến thức quan trọng của toán cao cấp, cô không nhịn được lại nghĩ đến nụ cười kỳ lạ của Trần Mai.
Nguyễn Du Du luôn cảm thấy bất an, cô linh cảm rằng hôm nay sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra.
Cô kiểm tra bàn, gầm bàn, chân bàn, lấy mũ, khăn choàng và găng tay ra khỏi hộc bàn, cúi xuống, nhìn vào bên trong hộc bàn.
Hộc bàn rất sạch sẽ, trong cùng có một mảnh giấy được cán mỏng, dán sát vào mặt sau ở chỗ sâu nhất của hốc bàn. Nếu không cúi người xuống rất khó mà phát hiện được.
Nguyễn Du Du duỗi tay ra lấy nó ra rồi từ từ mở ra. mảnh giấy được phủ dày đặc bởi các công thức Toán cao cấp. Chữ rất nhỏ, rõ ràng không phải viết tay mà được in ấn cẩn thận.
Mảnh giấy này rõ ràng là công cụ gian lận hoàn hảo.
……
Đây có phải là kế hoạch của Trần Mai? Vu oan, hãm hại? Nguyễn Du Du ngẩng đầu lên và nhìn về phía trước, Trần Mai ở hàng ghế thứ hai. Trần Mai cúi đầu nhìn điện thoại của mình một cách rất tập trung, không hề ngoảnh mặt nhìn lên, như thể cô ta không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nguyễn Du Du bỏ mảnh giấy vào túi áo khoác, kiểm tra bàn từ trong ra ngoài, không phát hiện ra bất thường gì khác rồi đứng dậy đi vào toilet.
Vốn dĩ cô nghĩ rằng có thể có dấu vết của Trần Mai trên mảnh giấy nên trước tiên cô đã giấu tờ giấy đó bên ngoài lớp học, sau khi thi xong ra lấy lại, đó cũng được xem là một bằng chứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!