Chương 40: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đề thi không khó như cô tưởng tượng và giáo viên không điên đầu đặt tất cả các câu hỏi theo cách thiên lệch, để mọi người không thể đoán được đề? Điều đó không phải sẽ gây khó khăn cho hầu hết sinh viên phải học lại tín chỉ môn Toán cao cấp? Tỉ lệ đậu thấp quá, phía nhà trường cũng không mong muốn.

Dù sao sau khi thi xong cô cũng cảm thấy Mã Triết và tiếng Anh cũng không đến nỗi tệ, không dám nói điểm cao bao nhiêu, chí ít cô sẽ không thể trượt.

Môn cuối cùng là Toán cao cấp, vẫn còn thời gian hai ngày để ôn tập. Nguyễn Du Du ước tính rằng cô có thể vượt qua kỳ thi cuối kỳ một cách an toàn.

Về đến nhà, cô đi tắm rửa, gọi một bữa ăn, đợi lúc lâu Thẩm Mộc Bạch vẫn chưa về, định gửi tin nhắn cho anh để hỏi thì Thẩm Mộc Bạch đã gửi cho cô trước.

"Du Du, tôi và hội bạn đang ăn tối tại câu lạc bộ, không cần phải đợi tôi ăn tối."

Nhìn dòng chữ đơn giản trên điện thoại, Nguyễn Du Du sững sờ một lúc.

Cô cảm thấy Thẩm Mộc Bạch không còn thân thiết với cô nữa.

Đây không phải là ảo giác. Trước đây, Thẩm Mộc Bạch thường ăn sáng và ăn tối với cô nhưng bây giờ thể nào cũng vắng mặt một bữa. Đôi khi lúc cô thức giấc thì anh đã đi ra ngoài hoặc bữa tối lại bận việc không về được. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh chưa bao giờ đi tiệc tùng với bạn bè một mình, đó giờ anh đều đưa cô đến câu lạc bộ, cô đã quá quen thuộc với Triệu Húc Phong, Ngô Trung Trạch, Tống Cẩm Minh, không có lý do gì để anh tránh mặt cô.

Hơn nữa, những cử chỉ thân mật nho nhỏ giữa hai người cũng không còn nữa.

Trước đây, Thẩm Mộc Bạch luôn chạm vào đầu cô, xoa tóc, nắm lấy tay cô và siết chặt lòng bàn tay của cô. Đôi khi khi cô nằm trên sofa, xem chương trình TV và nghịch điện thoại di động, anh sẽ tự nhiên ngồi bên cạnh cô, những ngón tay mảnh khảnh đặt lên vai cô, nửa ôm cô vào lòng.

Nói về điều này, anh vẫn chưa chạm vào cô kể từ khi kết quả xét nghiệm quan hệ cha con được công bố một ngày sau khi nhà họ Chu đến gây rối ở trường.

Nhưng ngoài ra, anh không có điều gì khác thường, anh vẫn sẽ về nhà, vẫn cười khi nhìn thấy cô, ánh mắt vẫn rất dịu dàng.

Nguyễn Du Du chống cằm nhỏ nhìn món gà cay mà cô yêu thích nhất, cô không có tâm trạng động đũa.

Cô cúi đầu trầm mặc trở về phòng ngủ đọc sách, cuối cùng còn lại môn Toán cao cấp, cô phải chuẩn bị thật tốt. Đợi khi thi xong cô muốn hỏi Thẩm Mộc Bạch.

Thẩm Mộc Bạch về không quá muộn, anh đẩy cửa bước vào, nhìn thấy thức ăn vẫn chưa ăn, còn nguyên trên bàn ăn trong phòng khách, tim anh như thắt lại.

"Du Du!" Anh lo lắng hét lên trước khi cởi chiếc áo khoác.

"Ừm." May mà cô bé đáp lại ngay lập tức, từ trong phòng ngủ từ từ ló cái đầu nhỏ. Trước tiên là những sợi tóc lõa xõa buộc túm trên đỉnh đầu, sau đó là một đôi mắt hạnh rõ ràng không còn to tròn như mọi khi. Cô liếc nhìn và thờ ơ chào, "Anh Thẩm đã về rồi."

Sau khi chào xong, cái đầu nhỏ của cô rụt lại.

Thấy cô không sao cả, Thẩm Mộc Bạch cởi áo khoác treo lên, đi tới cửa phòng ngủ, nhìn thấy cô bé đang nằm trên bàn đọc sách, tư thế cũng không còn sức lực như trước nữa. Chiếc eo thon thả nằm cụp xuống, nửa người trên lười biếng trườn trên mặt bàn, ngón trỏ tay phải vô thức cào lên mặt bàn, từng chút từng chút một.

"Du Du, có chuyện gì vậy, không khỏe à?" Thẩm Mộc Bạch bước đến chỗ cô và hỏi.

Trên người anh thoang thoảng mùi rượu, Nguyễn Du Du tựa đầu vào cánh tay anh, nghiêng đầu nhìn anh, một đôi mắt hạnh xinh đẹp lặng lẽ nhìn anh, đôi môi đỏ mọng mím lại, trầm mặc không nói gì.

Rốt cuộc, Thẩm Mộc Bạch vẫn có chút lo lắng, đưa bàn tay đặt lên vầng trán mịn màng của cô để kiểm tra nhiệt độ.

"Không sốt, Du Du có cảm thấy chỗ nào không khỏe? Hôm nay ở trường có chuyện gì xảy ra?" Thẩm Mộc Bạch lấy điện thoại định gọi cho Ngụy Vĩnh, muốn hỏi xem cô bé có phải bị người khác làm khó nữa rồi không.

Nguyễn Du Du vươn tay dài ra và móc các ngón tay của anh.

Thẩm Mộc Bạch sửng sốt một chút, không bấm điện thoại, thuận thế nắm tay cô, ngồi xuống bên giường đối mặt với cô.

Tóc đen xõa xuống chặn ngang xương mày, đôi mắt đen thuần khiết rốt cục mất đi vẻ bình tĩnh trước giờ, có chút lo lắng, Thẩm Mộc Bạch trầm giọng nói, "Du Du, nói cho tôi biết, đã xảy ra chuyện gì, bất kể là chuyện gì, tôi đều sẽ giúp cô."

Nguyễn Du Du móc những ngón tay mảnh mai của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!