Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hơi thở của Nguyễn Du Du dần dần dịu lại, cô nắm chặt tay Thẩm Mộc Bạch, giống như người sắp chết đuối cuối cùng cũng nắm chặt lấy một khúc gỗ không chịu buông ra.
Với ánh sáng trong phòng khách hắt vào, Thẩm Mộc Bạch có thể nhìn thấy đôi hàng mi dài của cô đã ướt đẫm, hiển nhiên là đang khóc.
Cô đã gặp ác mộng gì vậy? Trong giấc mơ vẫn không ngừng gọi tên anh?
Thẩm Mộc Bạch một tay ôm cô, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô, chẳng lẽ mơ thấy anh bị tai nạn sao? Có phải trong giấc mơ của cô, dù có lá bùa hộ mệnh bảo vệ, anh vẫn được định sẵn vẫn không thoát khỏi tai ương?
Có phải cô không đành lòng rời xa anh không?
Trước khi gặp cô, Thẩm Mộc Bạch chưa bao giờ tin những điều này nhưng chiếc bùa do cô bé vẽ ra là thứ mà khoa học không thể giải thích được, huống chi cô đến bên anh bằng cách nào.
Nguyễn Du Du đã khắc một chiếc bùa bình an cho anh nhưng anh sợ rằng tác dụng không đủ mạnh. Sau đó khắc tiếp một chiếc thứ hai cho anh nữa, cô lo lắng như thể đối mặt với một kẻ thù lớn và trong dự đoán của cô, anh đã gặp phải một điều gì đó thật khủng khiếp, nếu anh đoán không lầm là sẽ dẫn đến cái chết cho anh.
Nếu như ……
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nếu như anh thực sự không thể thoát khỏi cái chết, cô bé của anh phải làm thế nào?
Thẩm Mộc Bạch lúc này vẫn ở tư thế nửa quỳ, tay anh bị Nguyễn Du Du nắm lấy, nếu thay đổi tư thế, anh có thể sẽ đánh thức cô. Mãi đến khi Nguyễn Du Du thực sự thả lỏng, lật người buông tay ra, anh mới chậm rãi đứng lên mép giường ngồi bên cạnh cô một lúc lâu, sắc trời bên ngoài có chút lờ mờ, anh mới lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ của Nguyễn Du Du.
……
Khi Nguyễn Du Du thức dậy vào buổi sáng, cô đã nằm trên giường một lúc.
Cô mơ hồ nhớ ra hình như mình đang mơ thấy bố và em trai, cô không thể nhớ chuyện gì đã xảy ra. Cô trở mình, không biết có phải là ảo giác hay không nhưng cô luôn cảm thấy trong phòng có mùi của Thẩm Mộc Bạch.
Không phải vì nhớ nhung anh sao?
Anh đang ở nhà, cô có thể nhìn thấy anh khi bước ra khỏi phòng ngủ, làm sao cô có thể nghĩ về anh đến mức si mê?
Thật ngu ngốc!
Nguyễn Du Du vùi mặt vào gối, mím môi cười một tiếng, trước khi mặc quần áo, đỏ mặt bước ra khỏi phòng ngủ, vui vẻ hét lên: "Anh Thẩm, buổi sáng tốt lành!"
Không ai đáp lại.
Nguyễn Du Du tò mò liếc nhìn xung quanh nhưng không thấy anh đâu cả. Bữa sáng đã được dọn sẵn trên bàn, có để lại một tờ giấy ghi: Tôi có việc phải làm, tôi đi ra ngoài trước.
Đó là chữ của Thẩm Mộc Bạch, rồng bay phượng múa, có nhu có cương.
Nguyễn Du Du nghiêng đầu suy nghĩ, hôm qua anh nói chuyện của nhà họ Chu sẽ được giải quyết trong hôm nay, chẳng nhẽ sáng sớm nay là đi xử lý việc này sao?
Nói đến đây, Nguyễn Du Du đã lâu không ăn một mình, bữa sáng và bữa tối đều ăn cùng Thẩm Mộc Bạch, ăn trưa với Chử Viên. Bây giờ ngồi vào bàn ăn một mình, cô cảm thấy hơi khó chịu, có vẻ không quen.
Căn nhà trở nên tĩnh lặng, sau bữa sáng Nguyễn Du Du thu dọn bàn ăn, đeo balo rồi đi ra ngoài, nhân tiện đem rác đi vứt.
Có thể là do hôm qua cô bị say xe, hôm nay xe của Ngụy Vĩnh chạy chậm hơn bình thường, càng thêm cẩn thận, cố gắng hết sức để tránh quá trình tăng tốc giảm tốc.
Nguyễn Du Du bật cười, cái đầu nhỏ bé của cô đặt vào giữa hai chiếc ghế ở ghế trước, "Anh Ngụy, không cần phải thận trọng như vậy. Hôm qua bị say xe là do tôi xem sách trong xe, tối hôm qua đã ổn rồi. Tôi sẽ không xem sách trong xe nữa, anh cứ yên tâm, khi phanh và dừng xe đột ngột tôi cũng không bị say nữa đâu."
Là một vệ sĩ và tài xế, kỹ năng lái xe của Ngụy Vĩnh đương nhiên không có vấn đề gì, xe anh ấy đã lái đủ ổn định và Nguyễn Du Du không muốn anh ấy có gánh nặng tâm lý.
Chắc chắn rồi, sau khi cô nói xong, Ngụy Vĩnh đã lái xe với tốc độ bình thường như trước.
Nguyễn Du Du ở lại trường cả ngày, không có chuyện gì xảy ra, Chu Quốc Vượng và Phan Như Yến cũng không đến trường tìm cô nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!