Nguyễn Du Du đi vào tắm rửa, Thẩm Mộc Bạch cũng không quay lại phòng ngủ, chỉ ngồi ở phòng khách để nghe động tĩnh của cô, gọi một ít cháo và đồ ăn kèm dễ tiêu hóa, lại gọi thêm một ít món cay mà Nguyễn Du Du thích ăn rồi để người của Dược Hoa giao đến.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau khi đặt bữa ăn, anh gọi cho Thẩm Mộc Dương và nghe cậu ấy kể về sự việc vợ chồng nhà họ Chu gây rắc rối cho Nguyễn Du Du ở trường.
"Anh hai, vợ chồng Chu Quốc Vượng thật phiền phức. Một trong hai người đang nắm lấy một cánh tay của chị dâu nhỏ. Khiến người khác nhìn vào trông thật muốn phát hỏa! Chuyện này phải giải quyết, không thể tiếp tục dây dưa nữa." Giọng nói của Thẩm Mộc Dương nghe đầy vẻ bức bối tức giận.
"Đừng lo lắng, ngày mai sẽ giải quyết." Thẩm Mộc Bạch nhẹ giọng nói.
"Cái đó, anh hai…..."
Thẩm Mộc Dương do dự không muốn nói nhưng Thẩm Mộc Bạch trái tim thắt lại, cho rằng Nguyễn Du Du còn bị thương chỗ nào khác, vội vàng hỏi: "Làm sao vậy, còn chuyện gì nữa?"
"Cái đó, nếu anh hai đang kẹt, chỗ em còn tiền tiêu vặt này…..."
Thẩm Mộc Bạch cười nhẹ, "Hiểu rồi, nếu không có tiền tiêu, sẽ hỏi mượn ngay."
Thẩm Mộc Dương cũng lo lắng bị anh hai mắng cho đẹp mặt nhưng không ngờ anh lại vui vẻ như vậy, gật gật đầu như tát vào mặt, "Được rồi, nếu không đủ cứ nói với em, của em là của anh."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm Mộc Bạch đang nghĩ về Nguyễn Du Du nên anh không nói với cậu ấy nhiều, cúp điện thoại liền nghe ngóng động tĩnh trong phòng tắm, vì sợ cô sẽ bị chóng mặt và ngã hay gì đó.
Nguyễn Du Du tắm rửa cẩn thận, sau khi tắm rửa sạch sẽ thân thể không còn mùi kỳ lạ, có mùi thơm thoang thoảng liền leo ra khỏi bồn tắm. Cô đặt bộ quần áo đã thay ra bên ngoài trước, chuẩn bị vào phòng tắm và sấy khô tóc.
Thẩm Mộc Bạch đặt máy sấy tóc bên cạnh sofa, để cô ngồi trên sofa, muốn giúp cô sấy tóc.
"Đừng cẩn thận như vậy…… " Nguyễn Du Du mỉm cười, đôi mắt xinh đẹp cong thành trăng khuyết, "Tôi chỉ là say xe, không ốm nặng đến nổi thậm chí không thể tự sấy tóc. Không cần phải trợ giúp, hơn nữa tôi cũng đã khỏe hơn rồi, không bị chóng mặt gì cả."
"Du Du, ngồi đây." Thẩm Mộc Bạch cầm máy sấy tóc và nhìn cô bằng đôi mắt đen.
"Được rồi." Nguyễn Du Du thấy anh kiên trì như vậy, đi tới bên anh ngồi xuống, khẽ gật đầu hai cái, cười nói: "Vậy thì tôi sẽ tận hưởng sự phục vụ riêng của Thẩm thiếu gia."
Thẩm Mộc Bạch khá kiên nhẫn, bật chế độ gió nhẹ, không dùng gió nóng, chọn nhiệt độ ổn định không đổi, sẽ không sấy dữ dội ở cùng một chỗ, máy sấy cứ nhẹ nhàng đảo đều các bên, sợ rằng nhiệt độ quá nóng da đầu cô sẽ bị bỏng, ngón tay lâu lâu cứ nhấn nhá trước ống sấy thử nhiệt độ.
Tóc của Nguyễn Du Du dày và mềm, dài đến thắt lưng, phải mất một lúc mới có thể sấy khô được.
Thẩm Mộc Bạch một tay cầm máy sấy tóc, tay kia giúp cô vuốt dọc tóc, đưa năm ngón tay thon dài vào giữa mái tóc, vuốt nhẹ, mái tóc dài đã xõa ra suôn sẻ và cảm giác thật tuyệt.
Mái tóc dài bồng bềnh vừa được gội sạch, còn lưu lại hương hoa của dầu gội, Thẩm Mộc Bạch kéo một nhúm nhỏ quấn quanh đầu ngón tay, khẽ kéo lên mũi, hít một hơi thật sâu.
Nguyễn Du Du ngồi quay lưng về phía anh, cơ thể nhỏ bé của cô thẳng tắp và không nhận ra điều gì cả.
Sau khi sấy tóc xong, Thẩm Mộc Bạch phát hiện ra một khoảng ướt nhỏ trên bộ đồ ngủ ở sau eo, từ đuôi tóc của cô, "Du Du, đi thay đồ ngủ đi, ở đây ướt rồi."
Nguyễn Du Du đưa tay sờ sờ sau lưng cô, "Không sao, mỗi lần đi tắm là như thế này. Trước khi sấy khô tóc, đuôi tóc luôn có chút ẩm ướt, một lát nữa sẽ khô." Mùa đông của Yến Thành tương đối khô ráo, trong nhà lại bật lò sưởi, cô không bao giờ quan tâm đến sự ẩm ướt này, cô cứ để khô tự nhiên.
"Không được, sẽ bị cảm." Nhìn thấy Nguyễn Du Du lắc đầu không chịu thay đổi, Thẩm Mộc Bạch thỏa hiệp, "Vậy được rồi, Du Du nằm sấp xuống đi, tôi sẽ sấy cho nó khô."
Nguyễn Du Du không muốn thay đồ ngủ, nằm sấp trên ghế sofa cũng có thể chấp nhận được, cô xỏ đôi dép lê sang trọng của mình rồi nằm trên ghế sofa, gối đầu lên cánh tay.
Thẩm Mộc Bạch gạt mái tóc bồng bềnh của cô sang một bên rồi sấy vào những điểm ướt trên bộ đồ ngủ và chỉ sau khi sấy hai lần, Nguyễn Du Du đã vặn người ngồi dậy.
"Hahaha——" Cô cười và xoay người để tránh sức nóng của quạt gió, "Không, cái này không được đâu, ngứa quá!"
Mặc dù cô bé trông gầy một chút nhưng cô có tất cả những gì cần có, tư thế nằm sấp trên ghế sofa khiến cơ thể cô nhấp nhô hơn, vòng eo thon thả hơi lõm xuống, tiếp theo là cặp mông đầy đặn, sau đó là hai chân thẳng tắp.
Cơ thể nhỏ bé tinh xảo vặn vẹo như vậy, khiến huyết mạch trong người Thẩm Mộc Bạch cứ thế mà dâng trào, hai mắt sâu thẳm đen láy, vươn bàn tay to trên lưng cô, giọng nói khàn khàn, "Du Du, đừng nhúc nhích, tôi…... tôi sẽ giúp cô đỡ lấy một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!