Chương 37: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Kỳ thi cuối cùng sẽ bắt đầu sau mười ngày, mặc dù Thẩm Mộc Bạch liên tục nói rằng cô chắc chắn ổn và Thẩm Mộc Dương đã cho cô một số ý chính quan trọng nhưng Nguyễn Du Du chưa từng trải qua kỳ thi cuối kỳ nên vẫn rất bất an.

Cô thậm chí còn bí mật kiểm tra quy định của trường về việc thi trượt các môn học và kinh hoàng phát hiện ra rằng trong một năm học, nếu trượt quá nửa số môn học bắt buộc theo cách tính tín chỉ sẽ bị buộc phải lưu ban. Các môn học dành cho sinh viên năm nhất về cơ bản tất cả đều là các môn bắt buộc.

"Chử Viên, tôi không muốn lưu ban, xấu hổ lắm." Nguyễn Du Du lo lắng vặn các ngón tay vào nhau, lông mày nhỏ nhíu chặt lại.

Chử Viên buồn cười đưa một ngón tay vào giữa lông mày của cô, đẩy đôi lông mày đang nhíu lại ra, "Rốt cuộc cô có sự hiểu lầm gì về bản thân? Cô không biết điểm của mình rất tốt hay sao?"

"Tuy nhiên, tôi đã ôn tập theo những điểm mấu chốt của Thẩm Mộc Dương. Nếu đề thi quá thiên lệch thì sao? Nếu tôi căng thẳng trong lúc thi mà quên hết nội dung đã ôn tập thì sao?" Nguyễn Du Du vội vàng mở sách, "Không, tôi phải đọc kỹ từ đầu đến cuối, nhớ được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

"Đừng cố quá sức." Chử Viên thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về ký túc xá, vỗ vỗ vai cô, "Không thể nói điểm của cô đứng nhất nhưng nhất định là một trong những người giỏi nhất."

Nguyễn Du Du vẫy tay và nói, "Hẹn gặp lại vào ngày mai" và tiếp tục xem sách.

Sau một giờ ôn tập, Nguyễn Du Du thu dọn đồ đạc và rời khỏi lớp với chiếc balo trên lưng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khi chuẩn bị đến cổng Nam của trường, cô chợt nghe thấy tiếng gọi đầy phấn khích: "Du Du, con gái!"

Mặc dù tiếng hét đó không phải là giọng nói quen thuộc của bố cô, Nguyễn Du Du nghĩ đến Nguyễn Hàm Chương một lúc và lông tay cô dựng đứng lên.

Cô đơ người quay đầu lại và thấy Phan Như Yến và Chu Quốc Vượng đang chạy về phía mình, Phan Như Yến vừa lau nước mắt vừa chạy, trông rất kích động.

Cả hai chạy lon ton đến trước mặt Nguyễn Du Du, thu hút sự chú ý của vô số học sinh trên đường đi.

Nguyễn Du Du chớp hàng mi dài, nghiêm túc nhìn hai người, "Tôi đã nói rồi, tôi không phải người nhà họ Chu."

Phan Như Yến nắm lấy cánh tay cô, nghẹn ngào: "Du Du còn trách mẹ sao? Mẹ sinh ra con mà để con thất lạc, thật đáng trách nhưng con không thể không về nhà như thế." 

Chu Quốc Vượng nghiêm mặt, "Du Du, chuyện này con không thể trách mẹ con được, lúc đó bệnh viện có chút hỗn loạn, y tá vội vàng bế nhầm đứa trẻ, đây là một bi kịch nhưng không một ai có ý định làm tổn thương con."

Phan Như Yến có vẻ buồn bã, "Đúng vậy, Du Du, xét nghiệm quan hệ cha con đã được thực hiện, con chính là một phần trên cơ thể mẹ, là con gái ruột của mẹ!"

Các bạn học xung quanh đều sững sờ, không thể không dừng lại và lắng nghe vở kịch lớn "bế nhầm con" này, đó là một vở kịch mà lâu nay mới thấy.

Nguyễn Du Du đôi má trắng phúng phính phồng lên, khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt hạnh đen trong veo đầy vẻ bất bình, cô đoán rằng nhà họ Chu muốn dùng dư luận để ép cô nhận người thân nên mới đến trường học gây loạn. Ở trước mặt nhiều bạn học như thế để diễn màn kịch này.

"Ông Chu, Bà Chu, tôi nghĩ ông bà nhìn lầm rồi, rõ ràng không có chuyện bế nhầm con, cả việc gọi là xét nghiệm quan hệ cha con cũng được dùng tóc của ông và tóc của Chu Dung Dung, không liên quan gì đến tôi. Tôi đã tận tai nghe thấy hai người thảo luận về việc này."

Ồ, còn có Chu Dung Dung ở đây, hoa khôi trường của nhiệm kỳ trước và hoa khôi trường của hiện tại là cặp thiên kim thật và giả? Mọi người vây quanh đều bàn tán sôi nổi.

"Đứa con này!" Phan Như Yến lau khóe mắt, vành mắt đột nhiên đỏ lên, Nguyễn Du Du không khỏi băn khoăn không biết bà ta đã dùng mù tạt ớt hay sao.

Phan Như Yến dùng ngón tay giữ chặt cánh tay Nguyễn Du Du không buông, "Con nói như vậy như đang đâm vào tim mẹ. Mẹ mang thai mười tháng mới hạ sinh được con. Cho dù không muốn nhận người mẹ này thì cũng không nên nói dối chứ? Những điều con nói mẹ thực sự chưa bao giờ nói qua!"

Chu Quốc Vượng ra dáng một ông bố nghiêm khắc khiển trách: "Du Du, con sai rồi. Dù sao nói dối cũng không phải là một đứa trẻ ngoan."

Phan Như Yến hai mắt đỏ hoe, "Du Du, con tức giận vì Dung Dung vẫn sống ở nhà, đó là lý do tại sao con không muốn về nhà sống? Tuy nhiên, Dung Dung cũng là đứa con gái mà bố mẹ đã nuôi nấng 20 năm, hơn nữa trong gia đình nuôi con đã không còn ai, con muốn nó dọn đi đâu?"

"Du Du, về nhà đi," Phan Như Yến sốt sắng nói, "Mẹ tin rằng con và Dung Dung sẽ rất hợp nhau nhưng nếu không được thì cũng không sao, dù gì thì nhà chúng ta cũng rất rộng lớn, vậy nên hai con sống ở hai tầng khác nhau cũng được."

Nguyễn Du Du có chút hối hận, đáng tiếc xét nghiệm quan hệ cha con do Thẩm Mộc Bạch thực hiện vẫn chưa báo kết quả, nếu bây giờ lấy ra thì vừa hay lúc. Cô lắc đầu, lời nói rất rõ ràng: "Nhà họ Chu không phải nhà của tôi, tôi sẽ không về!"

Càng ngày càng có nhiều học sinh theo dõi, Trần Mai trốn ở cách đó không xa, lấy điện thoại di động ra chụp lén.

Náo nhiệt quá! Thật trơ trẽn! Nhà họ Chu rõ ràng đã dùng Nguyễn Du Du để ngăn cản hôn ước, bây giờ nhà họ Chu đang gặp khó khăn không có cách nào cầu cứu, họ muốn nhận lại con gái của mình. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!