Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Du Du nằm trên sofa, ôm đầu gối và gối đầu lên đó, mím môi, hiển nhiên nhìn là biết ngay không vui.
Nhìn thấy Thẩm Mộc Bạch bước vào, cô ngẩng đầu lên và đưa một tay về phía anh.
Thẩm Mộc Bạch mỉm cười, bước tới, nắm tay cô và ngồi bên cạnh cô, đặt ngón tay lên vai cô, nửa ôm cô vào lòng.
Nguyễn Du Du cau mày, nhẹ giọng than thở, "Nhà họ Chu quá sức là mặt dày. Tôi không liên quan gì đến họ. Tiểu Bạch, tôi không phải con gái của nhà họ Chu."
Thẩm Mộc Bạch đưa túi cho cô xem, "Đừng lo lắng, tôi đã lấy tóc của Chu Quốc Vượng và cho cô làm xét nghiệm quan hệ cha con mới, có thể coi là kết quả chính thức, để sau này bọn họ không đến làm phiền nữa."
"Ừ, Tiểu Bạch thật thông minh!" Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Nguyễn Du Du cong lên với nụ cười, "Vậy thì chỉ cần nhổ thêm một sợi tóc của tôi nữa!"
Thẩm Mộc Bạch vội vàng ngăn cản cô, "Không cần nhổ tóc, chỉ cần lấy sợi tóc rụng đi là được." Cho dù là nhổ tóc chỉ hơi châm chích thôi, anh cũng không muốn để cô phải chịu đựng. Áo len mùa đông có thể dễ dàng dính tóc của cô, vì vậy Thẩm Mộc Bạch đã lấy một sợi từ sau lưng cô.
Nguyễn Du Du hài lòng nhìn hai sợi tóc, "Như vậy là được rồi à? Thật là tiện lợi!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm Mộc Bạch cười nói: "Thật ra không chuẩn xác lắm. Dùng tóc để kiểm tra quan hệ cha con thì cần phần nang tóc, như thế độ chính xác sẽ cao hơn. Cách này, dù sử dụng tóc rụng cũng có thể làm được nhưng ít nhiều sẽ có sai số."
Đôi mắt đen và tròn của Nguyễn Du Du nhìn anh đầy nghi ngờ, "Vậy thì tại sao anh lại ngăn cản tôi bứt tóc? Còn nữa, tóc của Chu Quốc Vượng…... phải làm sao đây?"
"Sai số thì sai số." Đôi chân dài của Thẩm Mộc Bạch lười biếng dựa vào ghế sofa nhỏ, "Lúc nhà họ Chu đưa ra báo cáo kết quả xét nghiệm quan hệ cha con, bọn họ có dùng sợi có nang tóc của Du Du không? Theo bọn họ nói, rõ ràng là lén lút lấy tóc của Du Du, chắc hẳn nó sẽ không được nhổ luôn cả nang tóc."
"Chà…..." Nguyễn Du Du đã suy nghĩ kỹ càng và hiểu được logic của anh, theo những gì họ nói thì báo cáo xét nghiệm quan hệ cha con trong tay nhà họ Chu đã lấy trộm tóc của chính cô, vì vậy cô cũng có thể lấy trộm tóc của Chu Quốc Vượng làm xét nghiệm quan hệ cha con. Dù sao nó cũng không nghiêm ngặt gì nên chả ai có thể bắt lỗi ai được.
Thẩm Mộc Bạch nói thêm: "Du Du không cần lo lắng về vấn đề này, xét nghiệm quan hệ cha con hợp pháp cần phải có mặt trực tiếp. Loại xét nghiệm cá nhân của chúng ta mục đích chỉ cần lấy được kết quả thôi.
Có được kết quả này trong tay, nhà họ Chu sẽ phải câm mồm. Nếu họ không phục, cứ việc đi xét nghiệm hợp pháp nhưng lại chỉ khiến nhà họ Chu mất mặt thêm lần nữa mà thôi."
Nguyễn Du Du bật cười, "Tiểu Bạch, anh thật thông minh."
Thẩm Mộc Bạch xoa đầu cô, "Thật ra, dùng tóc của ai cũng được, tóc tôi cũng có thể dùng, chỉ cần báo cáo hiển thị không có quan hệ huyết thống là được nhưng Chu Quốc Vượng vừa tự tìm tới cửa, vậy hãy dùng của ông ta."
Nguyễn Du Du gật gù, "Đúng vậy, giống như báo cáo xét nghiệm quan hệ cha con của nhà họ Chu, thực sự dùng tóc của Chu Dung Dung, họ chỉ muốn kết quả xét nghiệm hiển thị mối quan hệ huyết thống là cha con."
"Vì vậy," ngón tay của Thẩm Mộc Bạch xoa xoa vai cô hai lần, "Du Du đừng lo lắng, nhà họ Chu không thể xoay chuyển được gì, Du Du chỉ cần vui vẻ mà đón Tết Nguyên Đán là được."
……
Tết Nguyên Đán và ngày nghỉ cuối tuần được gộp chung lại nên có tổng cộng ba ngày nghỉ.
Sau hai tiết học buổi chiều, Nguyễn Du Du không muốn ở trường ôn bài một tiếng, cô thu dọn balo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ có nơ và ruy băng, đưa cho Chử Viên "Chử Viên, Tết Nguyên Đán vui vẻ."
Chử Viên nhận lấy, nói: "Làm sao đây, tiểu khả ái tặng quà cho tôi, tôi muốn mở quà ra xem."
Thật không lịch sự khi mở quà trực tiếp trước mặt người tặng nhưng mối quan hệ thân thiết của họ thì không đáng bận tâm đến.
Đặc biệt là Nguyễn Du Du trước đó cũng không có bạn bè gì nhưng cô thực sự tận hưởng quá trình gói quà, thắt nơ ruy băng rồi đem món quà trao tận tay người nhân. Đương nhiên, khi được tận mắt chứng kiến đối phương mở quà, có thêm một niềm vui khác.
Cô mỉm cười gật đầu, "Mở đi."
Chử Viên cũng từ trong túi xách lấy ra một cái hộp, nhét vào tay Nguyễn Du Du, "Nào, chúng ta cùng nhau mở đi."
Món quà mà Chử Viên tặng là một chiếc đồng hồ nữ mà theo Nguyễn Du Du được biết là mẫu mới do một thương hiệu nào đó tung ra, giá hơn một triệu.
Nguyễn Du Du cầm thử trên tay, trông rất đẹp, cô mím môi cười, nghiêng người về phía Chử Viên, "Sao cô lại tặng một món quà đắt tiền như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!