Chương 34: (Vô Đề)

Mấy ngày sau là lễ giáng sinh, vẫn là nhóm bốn người mở tiệc cùng Nguyễn Du Du, những người lớn tuổi trong gia đình không đón lễ giáng sinh, đối với những người trẻ thì đó cũng là một ngày lễ. Đặc biệt là Nguyễn Du Du, cô thích các ngày lễ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhân dịp Giáng sinh, cô còn mua một chiếc áo len xanh đỏ để mặc, Ngô Trung Trạch cười ngả nghiêng cả buổi khi nhìn thấy nó, "Du Du, không cần cây thông Noel hay gì cả, có cô hiện diện là cả bầu không khí như lễ hội rồi."

Trong phòng của câu lạc bộ có một cây thông Noel nhỏ, Ngô Trung Trạch bắt Nguyễn Du Du đứng bên cạnh chỉ tay vào cô mà cười, Triệu Húc Phong lấy điện thoại di động ra lén chụp ảnh. Ngô Trung Trạch cũng nhanh chóng chụp lấy một tấm. Thẩm Mộc Bạch cũng mỉm cười và chụp, theo sau là Tống Cẩm Minh.

Nguyễn Du Du không tức giận, cô chỉ cười, dù sao cô cũng thích ngày lễ.

Mọi người cùng nhau nô đùa một hồi, sau khi ăn xong bắt đầu đánh bài, Nguyễn Du Du ra tham gia vào cuộc, Thẩm Mộc Bạch ngồi bên cạnh xem cô chơi.

Ngô Trung Trạch và Tống Cẩm Minh là người giành chiến thắng nhiều nhất nhưng Triệu Húc Phong luôn bí mật cho Nguyễn Du Du thắng bài, vì vậy anh ấy không thua cũng không thắng.

Vừa chơi xong một vòng, cửa phòng mở ra, bố mẹ Triệu Húc Phong bước vào.

"Bố, mẹ, sao hai người lại ở đây?" Triệu Húc Phong kinh ngạc đứng lên.

Thẩm Mộc Bạch và Tống Cẩm Minh cau mày, bố mẹ nhà họ Triệu nhìn rất căng thẳng và tức giận, hình như đã xảy ra chuyện không ổn.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mẹ Triệu đi tới trước mặt Nguyễn Du Du, hai mắt có chút đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi, cơ mặt căng thẳng, nhìn có chút dữ tợn, "Cô, cô là Nguyễn Du Du?"

Nguyễn Du Du nhanh chóng đứng lên, ngoan ngoãn chào hỏi: "Dạ vâng, xin chào bác gái."

"Sao cô có thể, sao cô có thể làm tổn thương con trai tôi? Nó đã đủ đáng thương rồi." Mẹ Triệu vừa nói vừa che mặt khóc.

"Mẹ——" Triệu Húc Phong vòng tay qua vai mẹ Triệu, "Mẹ đang nói cái gì vậy, Du Du chưa làm gì tổn thương con cả."

Mẹ Triệu thút thít nói: "Đứa con tội nghiệp của mẹ, con không hiểu chuyện gì, bị người khác bắt nạt lại còn không hay biết nữa."

Thẩm Mộc Bạch nhìn bố Triệu, "Chú Triệu, Du Du không phải là người như vậy, chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó. Tại sao chúng ta không nói cho rõ."

"Được rồi, chuyện này vốn dĩ phải làm rõ." Bố Triệu đưa cho Thẩm Mộc Bạch một cái đĩa, "Đoạn video nằm trong này, cứ mở ra cho mọi người xem."

Trong phòng có sẵn một chiếc TiVi lớn và thiết bị phát lại, Thẩm Mộc Bạch cắm đĩa vào và chỉ có một tệp video duy nhất.

Rõ ràng đó là giao diện của video giám sát và hình ảnh đang phát lại chính xác là cái phòng này.

Khuôn mặt của nhóm bốn người thay đổi. Họ nhìn nhau và nhìn vào một bức tranh hoa và chim được vẽ bằng cọ tinh xảo treo trên tường. Từ góc nhìn của video giám sát, có một camera được lắp ở đây và quan sát hết toàn bộ ngóc ngách trong căn phòng này.

"Bố!" Triệu Húc Phong tức giận hét lên, mạch máu trên trán nổi cộm, nắm đấm nắm chặt lại.

Bố Triệu thở dài, "Đừng nóng giận, chúng ta cũng là vì an toàn của con, nếu không theo dõi, chúng ta còn không biết con đã bị ức hiếp đến mức nào."

Thẩm Mộc Bạch im lặng một lúc rồi bấm nút phát video.

Video đã được cắt ghép là quá trình Nguyễn Du Du và Triệu Húc Phong cùng nhau ăn trưa, toàn bộ quá trình diễn ra rất nhanh, chỉ khi Nguyễn Du Du lấy ra một chai thủy tinh nhỏ đựng chất lỏng từ trong balo của cô và đưa cho Triệu Húc Phong thì video mới giảm tốc độ và quay cận cảnh. Quá trình này được lặp đi lặp lại nhiều lần và quần áo mà Nguyễn Du Du mặc đã thay đổi từ áo phông ngắn tay thành áo khoác ngoài bây giờ.

Ngô Trung Trạch hoàn toàn không biết về chuyện này, lặng lẽ kéo tay áo Nguyễn Du Du và nhỏ giọng hỏi: "Du Du, cái này….. có chuyện gì vậy?"

Thẩm Mộc Bạch đứng bên cạnh Nguyễn Du Du, những ngón tay mảnh khảnh nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của cô, nửa ôm cô vào lòng, đây là cử chỉ bảo vệ và chiếm hữu.

Anh nhìn bố mẹ Triệu cười nhẹ và nói: "Chú Triệu, chuyện này cháu biết, thứ mà Du Du đưa cho Triệu Húc Phong là Louis XIII, cô muốn giải khuây cho Triệu Húc Phong nhưng lại lo lắng rằng anh ấy sẽ mất kiểm soát khi uống toàn bộ chai rượu lớn cùng một lúc. Vì vậy, cô đã chia nó thành các chai nhỏ và đưa cho anh ấy. Mỗi khi cùng nhau ăn trưa thì mang theo một ít."

Nguyễn Du Du mở to mắt ngạc nhiên, ngẩng mặt lên và nhìn Thẩm Mộc Bạch, cô làm chuyện đó một cách bí mật, làm sao anh có thể biết được?

Thẩm Mộc Bạch tiếp tục, "Du Du sẽ đến câu lạc bộ ăn trưa vào thứ Sáu hàng tuần. Sau lễ Quốc khánh đến giờ, cháu không nghĩ đó là một vấn đề lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!