"Du Du, sao lại đến đây?" Thẩm Mộc Bạch nắm tay Nguyễn Du Du qua chiếc ghế sofa lớn bên cạnh rồi ngồi xuống. Anh biết rằng cô không có lớp vào chiều thứ sáu nhưng cô chưa từng đến đây bao giờ, đều sẽ ăn trưa ở trường rồi tự học một giờ đồng hồ và sau đó sẽ về thẳng nhà.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Du Du xấu hổ không dám nhìn lên, nói: "Tôi, tôi đã gây rắc rối cho anh sao?"
Thẩm Mộc Bạch cười nhẹ một tiếng, "Không sao, cùng lắm một tổng tài lạnh lùng bá đạo trong lòng của cấp dưới sẽ được hạ xuống ít nhiều."
Nguyễn Du Du cười một tiếng "phù", ngẩng đầu lên, lông mi dài chớp chớp hai cái, đôi mắt hạnh vừa tròn vừa đen nhìn Thẩm Mộc Bạch đầy hối lỗi, giống như một con mèo sữa vô tình làm vỡ tách trà của chủ nhân, "Tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn đến xem anh có ngoan ngoãn ăn cơm trưa hay không cho nên không để Ngụy Vĩnh nói trước cho anh biết. Tôi, tôi ở ngoài cửa nghe không ra tiếng động, không ngờ bên trong lại có nhiều người như vậy."
Nhắc mới nhớ, thính giác của cô rất nhạy nên cô chắc chắn rằng trong phòng này không có người ngoài, văn phòng của anh cách âm tốt đến thế sao.
"Ồ, Du Du đến đây để kiểm tra bất ngờ." Một nụ cười thoáng qua trong đôi mắt đen láy của Thẩm Mộc Bạch, "Tôi phải làm sao đây, để Du Du bắt quả tang rồi."
"A, anh thật sự chưa ăn." Nguyễn Du Du lấy điện thoại ra xem, "Đã một giờ hơn rồi."
Cô nghi ngờ nhìn anh chằm chằm, "Có phải anh không bao giờ ăn trưa, đúng không?"
"Làm sao có thể, vì hôm nay có việc nên mới muộn một chút, đều ăn mỗi ngày." Thẩm Mộc Bạch mỉm cười, cầm lấy tay cô nắn nắn vào lòng bàn tay non mềm, "Du Du đã ăn chưa."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tôi ăn ở câu lạc bộ rồi." Nguyễn Du Du suy nghĩ một chút, lo lắng anh sẽ kiếm cớ không chịu ăn một mình, "Tôi còn chưa no, cùng nhau ăn cơm đi."
Trong tòa nhà có nhà hàng và không chỉ có một cái. Thẩm Mộc Bạch đưa Nguyễn Du Du đến nhà hàng cao nhất, trên tầng tám mươi.
Nguyễn Du Du chọn chỗ ngồi bên cửa sổ, hai bên bàn có những chiếc ghế sofa nhỏ thoải mái.
Thẩm Mộc Bạch gọi món cho mình và hỏi, "Du Du muốn ăn gì?"
Nguyễn Du Du đã thực sự no nê và chỉ đến đây cùng với anh, "Ăn một chút kem lạnh."
Trong lúc đợi lên món, cô nằm trước kính cửa sổ nhìn ra ngoài, nơi đây thật sự rất cao, mọi thứ trên mặt đất trông rất nhỏ bé.
Thẩm Mộc Bạch lấy điện thoại di động gửi cho Lưu An một tin nhắn, yêu cầu anh thu xếp văn phòng của mình để đón Nguyễn Du Du đến.
Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên cô bé đột nhập vào lãnh địa của anh, nghĩ vậy mà đột nhiên nhảy vào phòng làm việc như một con thỏ con, miệng vẫn đang hò hét "TangTangTangTang——", Thẩm Mộc Bạch đưa ngón trỏ thon dài che đi nụ cười nhẹ trên khóe miệng anh.
Thẩm Mộc Bạch gọi món Tây, trong khi cắt miếng bít tết, anh ngước mắt lên nhìn cô bé đang nhấm nháp que kem, "Du Du, sao cô nghĩ đến ở câu lạc bộ ăn, có những ai thế?"
Nguyễn Du Du sửng sốt, còn tưởng rằng anh đã biết mình lén đưa rượu cho Triệu Húc Phong uống nhưng khi nhìn kỹ lại, anh có vẻ vô cùng bình tĩnh, dường như anh không biết gì cả.
"Tôi
-tôi muốn ăn Lava Cake của câu lạc bộ. Không có ai khác, chỉ có Triệu Húc Phong và tôi, hai người thôi."
Thẩm Mộc Bạch chỉ cảm thấy cô luôn đi theo anh để gặp gỡ đám anh em của mình, cũng chưa từng tự mình đến câu lạc bộ bao giờ nên thuận miệng hỏi thôi nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô bé, quả thật có vấn đề gì đấy.
Anh cúi đầu xuống và ăn miếng bít tết của mình một cách chậm rãi.
Thấy anh không tiếp tục hỏi, Nguyễn Du Du đoán rằng anh chỉ hỏi một cách tùy tiện nên thở phào nhẹ nhõm mà tiếp tục nhấm nháp que kem.
Sau khi ăn xong, hai người trở lại văn phòng.
"Này, có gì thay đổi vậy?" Nguyễn Du Du phát hiện ở một góc của văn phòng có màn che lớn tám góc.
Bức màn che gấp tám lớp được lồng khung gỗ có vẽ những bông hoa, màu cổ điển rất đẹp, có một chút hài hòa với phòng làm việc đen trắng của anh đến đến bất ngờ.
Thẩm Mộc Bạch nắm tay cô đi vòng ra sau bức màn che lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!