Chương 30: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô muốn làm chiếc bùa bình an này càng nhanh càng tốt, không xem TiVi, không nghịch điện thoại, mỗi tối sau khi học bổ túc xong, cô ngồi đối diện với Thẩm Mộc Bạch, cầm con dao khắc nhỏ và cẩn thận khắc từng chút một.

Thẩm Mộc Bạch đang mở máy tính của mình, những ngón tay mảnh khảnh cân đối của anh đặt trên bàn phím nhưng đôi mắt đen của anh lại nhìn vào Nguyễn Du Du không thôi.

Cô bé mỗi lần khắc ngọc bội đều rất nghiêm túc nhưng có lẽ đó là bởi miếng ngọc này là thứ cô hằng mong muốn và không thể bị khắc hỏng được. Lần này, cô tỏ ra còn chuyên tâm hơn lần trước, mắt không chớp, ngón tay trắng nõn mỏng manh cầm chắc con dao khắc, đôi môi hồng hào căng mọng khẽ mím lại.

Thẩm Mộc Bạch không biết tại sao cô lại quả quyết rằng mình cần một chiếc bùa bình an, mà còn cần đến một chiếc bùa bình an "công dụng thật mạnh" nhưng cô bé lại lo lắng cho anh đến như vậy, hiển nhiên trong lòng cô anh đã chiếm một vị trí nhất định và Thẩm Mộc Bạch rất hài lòng vì điều đó. 

Nguyễn Du Du rất vội nhưng con dao khắc dưới tay cô không được khắc quá nhanh, tấm ngọc bội này rất hiếm, cô tuyệt đối không được sơ sẩy, may mà trước đó cô đã khắc được hai miếng rồi nên cũng thạo tay hơn. Tấm ngọc bội này được hoàn thành trước ngày dự kiến.

Một sợi dây da trắng mới được làm và miếng ngọc được thắt trên đó. Nguyễn Du Du vui vẻ đưa nó cho Thẩm Mộc Bạch.

"Anh Thẩm, xem này! Tôi xong rồi!"

Thẩm Mộc Bạch đặt quyến sách trên tay xuống và ngẩng đầu lên.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô bé tay cầm miếng ngọc đưa tới cho anh, lòng bàn tay mềm mại đẹp đẽ còn hơn cả tấm ngọc bội, đôi mắt hạnh xinh đẹp lấp lánh với vẻ hưng phấn nhìn anh.

Thẩm Mộc Bạch cầm lấy ngọc bội xem kỹ, nói thật là anh không thể thấy cái này tốt hơn cái trước như thế nào nhưng cô khẳng định cái này là tốt hơn, vì vậy anh sẽ đeo nó trước.

Thẩm Mộc Bạch đặt tấm ngọc lên bàn, ngón tay mảnh khảnh bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của anh.

"Anh, anh làm gì vậy?" Nguyễn Du Du mở to mắt, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt bắt đầu phiêu diêu, nhìn sàn nhà rồi cái bàn, cuối cùng ánh mắt lại nhìn về phía ngực anh.

Thẩm Mộc Bạch buồn cười nhìn cô, "Đương nhiên là muốn đổi sang miếng ngọc mới rồi, Du Du, cô…... đang nghĩ gì vậy?"

"Ơ…… tôi cũng nghĩ vậy!" Nguyễn Du Du tránh ánh mắt có chút tội lỗi.

"Du Du đó giúp tôi đeo nó đi." Thẩm Mộc Bạch nới cổ áo sơ mi ra sau một chút, để lộ đầu nối trên sợi dây da màu trắng.

Làn da của anh tương đối trắng, Nguyễn Du Du cẩn thận cầm sợi dây da nhưng ngón tay vẫn chạm vào làn da săn chắc và mịn màng của anh.

Thẩm Mộc Bạch cảm giác được ngón tay cô bé cọ vào cổ mình vài cái, cảm giác ngứa ngáy khó tả, khi cô đổi tấm ngọc bội, anh cầm lấy tay cô vuốt nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại một lúc sau, anh hỏi với giọng nhỏ, "Du Du, cô muốn đi đâu vào ngày Quốc Khánh?"

Quốc Khánh được nghỉ bảy ngày, Nguyễn Du Du đã hẹn Chử Viên đến nhà cô ấy chơi trước một hôm đi học, buổi tối ngủ lại nhà Chử Viên, hôm sau cùng nhau đi học, thế là vẫn còn sáu ngày để sắp xếp.

"Tôi muốn đi công viên giải trí!"

"Công viên giải trí?"

"Ừm ừm, tôi chưa đi đến đó bao giờ, chúng ta đi chơi đi?" Nguyễn Du Du chớp chớp đôi hàng mi dài, dùng đôi mắt tròn và đen nhìn anh, giống như một con mèo sữa nhỏ đòi cá khô của cậu chủ. 

Thẩm Mộc Bạch cảm thấy khí chất của mình cách xa công viên giải trí một dải ngân hà nhưng khi cô bé nhìn anh như thế này, anh không thể từ chối.

……

Ngày Quốc Khánh, hai người đến gặp ông lão trước, Thẩm Mộc Dương cũng tới.

Nghe nói ngày mai hai người sẽ đi công viên giải trí, đôi mắt đào hoa của Thẩm Mộc Dương sáng lên, "Em cũng muốn đi!"

Ông lão liếc xéo một cái, "Cháu đi làm gì?" Cháu trai lớn và cháu dâu cùng nhau đi chơi để vun đắp tình cảm, đứa nhỏ này tại sao cứ thích xem náo nhiệt.

Thẩm Mộc Dương chợt ngộ ra, nhớ tới lần trước hai người nắm tay nhau ở trên núi, vội vàng vẫy tay: "Thế cháu không đi nữa!"

Không ngờ rằng Thẩm Mộc Bạch liếc cậu ấy một cái, "Đi, sáng mai chúng ta cùng nhau đi ra ngoài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!