Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm Mộc Bạch liếc mắt nhìn Thẩm Mộc Dương cười, "Em chạy nhanh như vậy làm gì?"
Thẩm Mộc Dương ôm chặt cánh tay ông lão không buông, "Ông nội…..."
Ông lão vỗ tay, "Hai anh em đã lâu không gặp, đi vận động đi."
"Không được hay cho lắm nhỉ?" Thẩm Mộc Dương nhìn xung quanh, "Đồ của ông nội trong nhà này khá đắt, lỡ làm vỡ bình hoa thì phải tốn rất nhiều tiền."
Thẩm Mộc Bạch đan ngón tay lại, "Đúng thế, lại đây nào, chúng ta ra ngoài bãi cỏ vận động."
Thẩm Mộc Dương tiến lên hai bước liền lùi lại một bước, thật lâu sau mới đi tới bên cạnh Thẩm Mộc Bạch. Thẩm Mộc Bạch duỗi tay ôm cổ của cậu ấy kéo đi ra ngoài.
Nguyễn Du Du nghi ngờ nhìn ông lão, ông lão xua tay, "Không sao đâu, Du Du đừng lo lắng, anh em chúng nó từ nhỏ đã quen như vậy đùa giỡn rồi."
Hai anh em như chuẩn bị động thủ nên Nguyễn Du Du đương nhiên không yên tâm mà đi theo ra ngoài.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hai người đã ra tay rồi, nắm đấm của Thẩm Mộc Bạch đều mang theo gió, Thẩm Mộc Dương cũng không hề nhượng bộ, mỗi chiêu thức đều hung dữ. Ra tay với anh hai, chỉ có dốc toàn lực mà đánh may ra mới không chết quá thê thảm.
Nguyễn Du Du trông rất căng thẳng, đôi mắt mở to nhìn bóng dáng hai anh em trên bãi cỏ.
Đánh nhau một hồi, Thẩm Mộc Dương trợn tròn mắt, lo lắng hét lên: "Cẩn thận, chị dâu nhỏ!"
Nguyễn Du Du sửng sốt một chút, cô chỉ là xem náo nhiệt mà thôi, liên quan gì đến bản thân?
Cô còn chưa đoán ra, Thẩm Mộc Bạch đã quay đầu lại nhìn cô, thấy cô bé đứng đó vẻ mặt thất thần.
Anh biết mình bị lừa, vội vàng xoay người né đi, đôi chân dài của Thẩm Mộc Dương đã dữ dằn mà càn quét đến phía anh, Thẩm Mộc Bạch loạng choạng và lùi lại vài bước để lấy lại cân bằng.
"Ha!" Đối với Thẩm Mộc Dương mà nói, có thể ra tay để lại dấu tích trên người anh hai là điều cực kỳ hiếm khi đạt được nên cậu ấy đã rất cao hứng và đắc ý nhảy cẫng lên, đôi mắt hoa đào ấy sáng ngời mà hét lên: "Anh hai, em đá trúng anh rồi nhé!"
Thẩm Mộc Bạch đứng thẳng người, chuyển động các khớp ngón tay, nhìn Thẩm Mộc Dương cười nửa miệng, chậm rãi nói: "Đúng vậy, đá trúng rồi."
Thẩm Mộc Dương đột nhiên cảm thấy áy náy, "Này, anh hai, hôm nay cứ hoạt động ở đây đi? Em còn rất nhiều chuyện muốn nói với anh."
"Vừa rồi chỉ là khởi động, bây giờ chính thức bắt đầu vận động cơ và xương. Nào, để anh xem mấy ngày nay em có lười biếng không."
Hai anh em lại bắt đầu đấm đá khiến Nguyễn Du Du nhìn đến hoa cả mắt.
Cô không thể nhìn thấy các bước di chuyển của họ, nó phức tạp hơn nhiều so với môn đấm bốc mà cô đã học. Cô không biết ai có thế thượng phong nhưng chỉ cảm thấy chiêu thức của Thẩm Mộc Bạch vô cùng thoải mái, lộ ra vẻ tao nhã bình tĩnh không chút lo lắng. Thẩm Mộc Dương giống như một con chó sói nhỏ hung ác, chiến đấu với đà liều mạng, Nguyễn Du Du luôn cảm thấy cậu ấy có thể nhảy lên cắn người bất cứ lúc nào.
Họ đã giao đấu rất lâu, Nguyễn Du Du đã đứng đến mỏi cả chân và họ vẫn chưa có ý định dừng lại.
Ông lão lên tiếng:"Du Du, vào uống nước dưa hấu đi, bọn họ sẽ không dừng lại cho đến khi bộc phát hết năng lượng thừa ra ngoài."
Nguyễn Du Du đoán là hai anh em vẫn biết cân nhắc nên cũng không lo lắng gì nhiều mà khi bước trở vào nhà. Trên bàn ăn để sẵn nước dưa hấu vừa mới ép, màu đỏ tươi mà còn là loại ướp lạnh sẵn. Cô vui vẻ cầm nước ép dưa hấu và nói với ông nội: "Ông ơi, lần trước ông đeo bùa dưỡng thân có thoải mái không? Cháu chỉ khắc bùa thôi cũng không làm dây buộc gì cho ông."
Ông lão từ trong túi lấy ra chiếc bùa dưỡng thân, "Ông vẫn luôn giữ nó trong túi, Du Du còn biết bện dây buộc à?"
Nguyễn Du Du lắc đầu, "Không, nếu ông nội muốn cháu sẽ học nó. Hôm nay, cháu đã học làm dây da cho Tiểu Bạch và nó cũng khá đẹp mắt."
"Ồ, Du Du cũng khắc một cái cho Mộc Bạch?" Ông lão vui vẻ nhìn Nguyễn Du Du cười híp mắt.
Nguyễn Du Du uống một ngụm lớn ép nước dưa hấu, nước ngọt mát lạnh chảy xuống miệng xuống bụng, thật thoải mái và ngon miệng. Cô hài lòng đến cong mắt mà cười "Cháu lấy tấm ngọc bội của ông nội khắc cho Tiểu Bạch một chiếc bùa bình an được đeo trên cổ bằng sợi dây da. Lần sau, cháu cũng sẽ khắc một chiếc bùa bình an cho ông nội."
Ông lão càng cười vui vẻ hơn, "Du Du này, những tấm ngọc bội của ông cất trong kho cũng không dùng đến, chúng lại chiếm không gian. Cháu có thể lấy hết. Lần trước ông đã nhờ Vương quản gia giao hết cho cháu nhưng cháu vẫn đưa chúng cất một lần nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!