Chương 25: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Anh Thẩm, tôi đã gặp được Thẩm Mộc Dương ở trường." Cô dựa vào ghế phụ, quay lại nhìn Thẩm Mộc Bạch.

Thẩm Mộc Bạch luôn nhìn thẳng về phía trước khi lái xe, đôi mắt bình tĩnh và không dao động, những ngón tay mảnh khảnh, mạnh mẽ giữ vững vô lăng.

Khóe môi mỏng của anh cong lên, "Mộc Dương đôi khi cũng hơi nghịch ngợm. Nếu cậu ấy chọc giận Du Du, hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô dạy cho cậu ấy một bài học."

Nguyễn Du Du ậm ừ, "Cậu ấy lừa tôi gọi cậu ấy là 'tiền bối' vài lần và giả vờ không biết tôi là ai! Nhưng tôi không tức giận, dù sao vào ngày đầu tiên đến trường cậu ấy đã giúp tôi hoàn tất thủ tục nhập học. Trong đợt huấn luyện quân sự cũng đã mua nước cho tôi và Chử Viên."

"Anh Thẩm, nhà hàng ở trong trường…… Mộc Dương nói rằng anh đã đặt bàn. Sau này, tôi có thể đến đó ăn và hóa đơn sẽ được gửi cho anh." Nguyễn Du Du nói với Thẩm Mộc Bạch tất tần tật.

Nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô, Thẩm Mộc Bạch không hề khó chịu cũng không cảm thấy cô nói lảm nhảm chút nào.

Ngược lại có một cô bé ở bên cạnh như vậy, đường về nhà cũng không đơn điệu nữa, chưa kể khi về đến nhà, cô vẫn sẽ ở bên anh.

……

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trong vài ngày tới, bên cạnh sân huấn luyện quân sự của sinh viên năm nhất ngày càng có nhiều người xem, Nguyễn Du Du không hề biết rằng những người này đều ở đây để xem cô, "ứng cử viên cho ngôi vị hoa khôi của trường", nhưng cô có một thính giác nhạy bén và nghe thấy được những lời bàn tán "dáng người có vẻ hơi nhỏ một chút" và "dáng vẻ tập luyện chăm chỉ trông thật dễ thương" v.v… nhưng cô không liên kết những lời bàn tán đó với bản thân.

Sau đó, giáo quan đã nổi giận và đuổi những người đấy đi thì sân tập mới trở nên yên tĩnh.

Nguyễn Du Du thậm chí không biết rằng trường học có một diễn đàn, cũng không biết rằng cô đã trở thành chủ đề nóng trên diễn đàn gần đây. Hằng ngày đều chăm chỉ tập luyện, đến tối lại phải tận dụng thời gian để khắc bùa bình an cho Thẩm Mộc Bạch.

Cô lấy bốn tấm ngọc bội của ông lão, chỉ mới khắc xong một chiếc bùa dưỡng thân, ba tấm còn lại vẫn chưa hoàn thành. Khi nhìn thấy vết sẹo trên đầu Triệu Húc Phong ngày hôm đó, cô đột nhiên cảm thấy khẩn trương, nghĩ đến việc phải nhanh chóng khắc xong chiếc bùa bình an cho Thẩm Mộc Bạch.

Cô nhớ rằng trong quyển sách, sau khi nhân vật nam chính trở về nước không bao lâu thì Thẩm Mộc Bạch đã gặp tai nạn ngoài ý muốn. Nam chính trong sách tuy rằng vẫn chưa trở lại nhưng tốc độ khắc bùa của cô quá chậm nên cũng không dám tùy tiện chậm trễ.

Bây giờ tiến độ chuẩn bị trước bài của cô đã vượt trên khá nhiều. Thẩm Mộc Bạch cảm thấy rằng cô bận rộn cả ngày và một tiếng rưỡi vào ban đêm là hơi quá sức. Vì vậy, đã đổi thành một tiếng, nửa tiếng dành cho Toán cao cấp và nửa tiếng còn lại cho tiếng Anh. Dù sao, nếu tiến độ quá chậm, có thể điều chỉnh tăng cường bất cứ khi nào, Nguyễn Du Du không có ý kiến gì.

Việc học bổ túc được diễn ra ngay tại phòng sách, sau khi ôn tập xong, Nguyễn Du Du không vội rời đi mà kéo ghế đến một đầu khác của bàn học, ngồi đối diện với Thẩm Mộc Bạch, chỉnh lý tài liệu của môn Toán cao cấp trước. Một hồi mới lấy ngọc bội ra, dùng dao khắc nhỏ tỉ mỉ mà khắc những đường nét tinh xảo. 

Thẩm Mộc Bạch đang gõ máy tính để giải quyết công việc và những ngón tay mảnh mai của anh đang lướt trên bàn phím bỗng nhiên dừng lại.

Cô bé ngồi đối diện với anh, đôi mắt hạnh tròn xoe không chớp, đôi môi hồng hào căng mọng khẽ mím lại, tay cầm con dao khắc tinh xảo, dịu dàng nhưng rất vững vàng.

Dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Ánh nhìn ở đôi mắt của Thẩm Mộc Bạch dừng trên gương mặt cô và cứ thế yên lặng mà ngắm nhìn.

Ông lão sức khỏe càng ngày càng tốt, lúc xuất viện chỉ có thể thong thả đi một hai vòng trong phòng ngủ, bây giờ có thể đi dạo trong khu vườn nhỏ mà không cần ai dìu cả. Anh không biết đó có phải là do bùa hộ mệnh của cô hay không.

Khi còn ở bệnh viện, ông lão đã dùng cả thuốc của bệnh viện và bùa chữa bệnh của cô. Lúc trở về nhà, ông dùng những loại thuốc bổ đắt tiền và mang theo chiếc bùa hộ mệnh bên người, thật khó để nói là món nào đã phát huy tác dụng.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô bé, anh không thể ngăn cản cô.

Cho dù không có tác dụng gì, chỉ cần cô bé thích, có thể làm thú vui, dù sao cũng chỉ tốn mấy miếng ngọc bội.

Nguyễn Du Du khắc một lúc rồi bỏ dao xuống, di chuyển ngón tay, khi ngẩng đầu nhìn thì thấy Thẩm Mộc Bạch đang nhìn về phía màn hình máy tính.

"Anh Thẩm, đừng lo lắng, tấm này sẽ khắc xong trong vài ngày nữa." Nguyễn Du Du cảm thấy vừa rồi anh nhất định là đã nhìn trộm cô, có chút ngượng ngùng trước khi tránh ánh mắt của cô khi cô ngẩng lên. Cô mím môi cười.

Thẩm Mộc Bạch hỏi một cách không chắc chắn, "Cái này…... nó được khắc cho tôi?"

"Ừm." Nguyễn Du Du gật đầu, "Đây là một chiếc bùa bình an. Anh phải mang nó bên mình. Anh có thể đeo nó trên cổ, cho vào ví hoặc bỏ vào túi."

Thẩm Mộc Bạch biết rằng cô đã lấy bốn tấm ngọc bội của ông nội nhưng anh không nghĩ rằng mình sẽ có phần và hỏi, "Du Du lấy tận bốn tấm ngọc bội để làm gì?" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!