Chương 24: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nghỉ ngơi, đứng nghiêm, nhìn trái phải, bước đều bước, v.v... Sau cùng, vẫn phải di chuyển nhiều nhưng điều này thoải mái hơn so với việc đứng nghiêm trong tư thế quân nhân. Hơn nữa, sau khi tỏ rõ uy phong ngày hôm qua, các giáo quan đều tỏ ra chăm sóc các cô gái một chút và họ sẽ huấn luyện ở một nơi có bóng râm mát ở bên mép rìa sân tập.

Nguyễn Du Du và Chử Viên đều mang theo bình giữ nhiệt, khi họ đang ngồi nghỉ ngơi ở rìa sân, Nguyễn Du Du đổ nước lạnh lên nắp cốc, uống từng ngụm nhỏ.

Thẩm Mộc Dương từ xa cầm trên tay hai chai nước khoáng có đá, khi nhìn thấy Nguyễn Du Du mang nước tới, anh liền dừng lại.

Hôm nay, các bạn đều đã học khôn từ ngày hôm qua, mọi người cũng đã chuẩn bị trước nước nhưng vì thời tiết quá nóng, lúc này uống cũng đã không lạnh. Mọi người thầm ghen tị với Nguyễn Du Du và Chử Viên, buổi trưa quyết định mua một chiếc bình giữ nhiệt.

Nhìn thấy Thẩm Mộc Dương, Trần Mai giấu nước sau lưng, chạy lon ton về phía Thẩm Mộc Dương và vẫy tay với anh từ xa.

Thẩm Mộc Dương xoay người rời đi như không thấy.

Có một tiếng cười "hê ha" từ phía sau, Trần Mai đột ngột quay lại nhưng không phát hiện ra ai đang cười mình. Nhìn xung quanh một cách tức giận, Trần Mai sải bước đến trước mặt Nguyễn Du Du và tức giận hỏi: "Vừa rồi là cô cười à?"

Nguyễn Du Du không thể giải thích được ngẩng đầu lên, "Vừa rồi có chuyện gì xảy ra? Tại sao tôi phải cười?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đương nhiên, Trần Mai không thể lặp lại câu chuyện đáng xấu hổ "Cô ta nhiệt tình chạy về phía Thẩm Mộc Dương nhưng cậu ấy lại quay đầu bỏ đi" và cô ta nghi ngờ rằng Nguyễn Du Du đang cố tình hỏi mình điều này. Cô tức đến hai mắt đỏ hoe, liếc Nguyễn Du Du đầy căm phẫn "Đừng tự mãn quá sớm! "

Nguyễn Du Du nhìn Trần Mai sững sờ bước đi, chớp chớp mắt, sau đó tiếp tục nói với Chử Viên: "Buổi trưa tôi nghỉ trưa gần trường học, có tủ lạnh ở nhà. Bạn có muốn tôi đổ nước lạnh vào cốc giữ nhiệt không?" 

"Sao lại phiền phức như vậy?" Chử Viên cười: "Cửa hàng tiện lợi nào trong trường cũng có nước khoáng đá. Chỉ cần mua một chai rồi đổ đầy trước khi huấn luyện là được".

……

Buổi tập huấn buổi sáng khá dễ dàng, sau khi kết thúc, Nguyễn Du Du và Chử Viên cùng nhau đi ăn trưa.

"Hôm qua tôi đến căn tin ăn, hương vị thực sự rất bình thường. Còn bạn, thấy ngon không?" Nguyễn Du Du hỏi Chử Viên.

Chử Viên lắc đầu, "Tôi đến căn tin ở cổng Nam. Đây là lần đầu tiên tôi ăn ở căn tin. Mùi vị…… Thật khó tả. Du Du có biết nơi nào có đồ ăn ngon không?"

Nguyễn Du Du bật cười, Chử Viên trông như thiên kim tiểu thư con nhà giàu có, lúc còn là học sinh trung học cũng chỉ tham gia lớp học, hẳn là giống như cô chưa bao giờ ăn được ăn đồ ở căn tin rồi. "Vậy thì chúng ta đi nhà hàng ăn đi, tôi nghe nói ngoại trừ bốn cái căn tin, ở trường học còn có ba cái nhà hàng nữa."

Nguyễn Du Du nói, lấy điện thoại ra xem bản đồ, chọn một nhà hàng gần họ nhất rồi chỉ cho Chử Viên, "Chúng ta đến đây thì sao?"

Chử Viên đắc ý, "Đi thôi."

Nhà hàng có thể gọi đồ ăn như ở ngoài nhưng họ đến hơi muộn nên hết bàn.

Chử Viên khá là tiếc nuối, "Tin tốt là nhìn đông người như thế nhất định là ngon hơn so với căn tin. Tin xấu là nếu sau 12 giờ mới đến được đây thì chắc chắn rằng sẽ luôn trong tình trạng hết bàn."

Nguyễn Du Du tiếc nuối nói thêm, "Tôi đã xem lịch học của chúng ta. Từ thứ hai đến thứ sáu, tiết học thứ tư đều là môn học bắt buộc."

Chử Viên buồn bực đưa ra một kết luận: "Đó là cả học kỳ này chúng ta cũng đừng hòng nghĩ đến việc sẽ được ăn cơm trưa ở đây."

Nguyễn Du Du càng buồn hơn: "Bạn vẫn có thể tới đây ăn tối, tôi chỉ có thể đợi học kỳ sau, có chăng cũng đừng hy vọng học kỳ sau quá nhiều, nghe nói cả năm học thứ nhất đều có rất nhiều môn."

Hai người thất vọng nhìn nhau, cam chịu xuống căn tin.

"Du Du!" Một giọng nam trong trẻo cất lên.

Nguyễn Du Du nhìn theo giọng nói và nhìn thấy tiền bối mắt hoa đào đang vẫy tay với cô.

"Tiền bối?" Nguyễn Du Du kéo Chử Viên đi qua.

"Du Du, ngồi xuống ăn cùng nhau đi."Thẩm Mộc Dương ngồi ở bàn bốn người, lúc này chỉ có một mình anh ở bàn, anh chỉ vào hai chiếc ghế đối diện, "Đây là bạn học của em à, cùng nhau đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!