Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thẩm Mộc Bạch không phản đối, nếu phim siêu nhiên thì lo dọa cô chết khiếp, nếu quá văn chương tình cảm thì sợ cô bé khóc lóc, vừa hay phim hành động sảng khoái náo nhiệt, khi xem xong cũng không cảm thấy đau buồn.
Vẫn còn một lúc mới đến giờ chiếu, Nguyễn Du Du đã đi quanh hội trường.
Bên cạnh bộ bàn ghế là những tờ poster phim, ghế massage và gian hàng trò chơi, một dọc những chiếc máy gắp thú nhồi bông được đặt sát bờ tường làm cô cảm thấy thật phấn khích.
Đứng sang một bên cẩn thận nghiên cứu nội dung trên giấy thuyết minh một lúc, Nguyễn Du Du ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Mộc Bạch: "Anh Thẩm, tôi muốn chơi trò này."
Thẩm Mộc Bạch hỏi "Du Du đã từng chơi qua chưa?"
Nguyễn Du Du lắc đầu.
Thẩm Mộc Bạch biết rằng cô bé chắc chắn sẽ không thể thuận lợi suôn sẻ, anh đổi một lượng lớn tiền xu và kiên nhẫn đứng bên cạnh nhìn Nguyễn Du Du gắp lấy con thú bông.
Chỉ sau khi chơi, tôi mới nhận ra rằng điều này khó hơn nhiều so với tưởng tượng. Nguyễn Du Du nín thở, rõ ràng chiếc gắp đã gắp chặt con thú bông nhưng lại rơi ra ngay khi cô vừa nhấc lên. Rõ ràng cô không thể nào gắp được chúng một cách thuận lợi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đôi mắt quả hạnh tròn xoe của cô bé nhìn không chớp, đôi môi hồng hào mím chặt, các đốt ngón tay đang cầm điều khiển trở nên trắng bệch vì dùng lực. Nhìn bộ dạng khẩn trương lo lắng của cô khiến Thẩm Mộc Bạch cau mày.
Đập ngay vào mắt cô là chú chó trắng đen bằng nhung, tốn rất nhiều đồng xu nhưng vẫn chưa gắp nó lên được nên có đôi chút chán nản. Có thể không nhất thiết phải là chú chó con ấy, bất kì con thú nào cũng được, miễn sao có thể gắp nó lên.
Nói thì dễ hơn làm, mỗi lần nhìn thấy con thú bông rơi khỏi chiếc gắp của mình, trên vầng trán trắng nõn của Nguyễn Du Du hiện lên vài đường gân xanh và khuôn mặt dịu dàng của cô cũng phồng lên, đỏ bừng, giống như một con ếch nhỏ đang giận dữ vậy.
Sau khi tiêu hết hơn một nửa số đồng xu trong tay Thẩm Mộc Bạch, Nguyễn Du Du vẫn không gắp được gì.
Cô bực bội ngẩng đầu, giọng nói nhẹ nhàng mang theo một chút bất bình, "Anh Thẩm…..."
Thẩm Mộc Bạch có chút thích thú nhưng cũng có chút xót thương, anh đưa cho Nguyễn Du Du tất cả số tiền trên tay và rồi di chuyển hai ngón tay của mình, "Du Du, muốn cái nào?"
Đôi mắt Nguyễn Du Du đột nhiên sáng lên, giống như một vệt sao băng xẹt qua bầu trời đêm, lộng lẫy đến chói mắt, cô nhìn chằm chằm vào tủ kính vui vẻ nói: "Tôi muốn chú chó con đen trắng đó!"
"Được rồi, vậy gắp cái này." Thẩm Mộc Bạch trực tiếp điều khiển chiếc gắp nhắm đến con chó con, nhấc mạnh lên và sau đó…… con chó con rơi khỏi chiếc gắp.
Thẩm Mộc Bạch: "…..."
Nguyễn Du Du: "…… Anh Thẩm đã từng gắp qua những con thú bông chưa?" Cô nghiêng đầu nghi ngờ nhìn Thẩm Mộc Bạch và cảm thấy rằng việc gắp thú bông không giống như những gì một đại công tử thanh lịch, cao quý như anh có thể làm.
"Không." Thẩm Mộc Bạch nhìn chằm chằm chiếc máy, trong đôi mắt đen lóe lên một tia không hài lòng. Trò chơi trẻ con như vậy làm sao có thể làm khó anh được, chả qua là do lần đầu tiên chơi nên mới thất thủ thế thôi.
May mắn thay, cô bé không hề thất vọng về anh, dùng ánh mắt háo hức khích lệ anh, "Vậy anh Thẩm đừng lo lắng, chúng ta tìm hiểu trước đi, chúng ta còn nhiều tiền xu như vậy."
"Đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ gắp được chú chó con đó cho Du Du."Thẩm Mộc Bạch vẫn rất tự tin vào bản thân. Anh cùng với Ngô Trung Trạch, Triệu Húc Phong, Tống Cẩm Minh từ nhỏ đã chơi thân với nhau. Những trò điên rồ gì mà chưa trải qua, trên con đường núi quanh co, anh cũng dám tùy ý thả hồn mà xoay đuôi xe. Mấy năm nay, vì Triệu Húc Phong bị chấn thương trong một cuộc đua xe mà bốn người đều đã khắc chế ít nhiều nên trò chơi gắp thú này sao có thể làm khó cho anh được.
"Ừm ừm." Đôi mắt đen trong veo của Nguyễn Du Du cong thành nếp gấp, cái đầu nhỏ gật đầu lia lịa, giọng điệu rất tích cực, "Tôi rất tin tưởng ở anh Thẩm!"
"Chờ đã." Bàn tay to của Thẩm Mộc Bạch đặt lên đầu Nguyễn Du Du và chạm nhẹ vào nó. Túm tóc cô búi đã bị lỏng, điều hòa trong rạp chiếu phim cũng được bật vừa đủ mát cứ xõa tóc. Mái tóc đen và bồng bềnh xõa ngang lưng. Cảm giác thật mềm mại, sờ vào thật thích.
Thẩm Mộc Bạch nắm lấy tay cầm, nhớ lại cảm giác lần đầu thất bại, gắp lấy chú chó con đen trắng, kết quả lại…... thất bại.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, Thẩm Mộc Bạch đã quen với việc không biểu lộ cảm xúc hay tức giận, anh không để ý biểu hiện của Nguyễn Du Du, anh thử lại lần nữa nhưng vẫn không có kết quả.
Mái tóc phủ lên trên khung mày, khóe môi mỏng mím lại, đôi mắt hẹp và dài lộ ra một chút nghiêm nghị. Thẩm Mộc Bạch không nói một tiếng.
Khi nhìn thấy bộ dạng này, Nguyễn Du Du biết anh đang tức giận liền nhanh chóng an ủi: "Bỏ đi, gắp thú nhồi bông cũng chả có gì là vui, chúng ta đi chơi mấy trò khác đi, tôi thấy ở đây còn có máy ném bóng rổ, anh Thẩm có muốn chơi không? Hay nếu anh mệt rồi thì chúng ta cứ ngồi luôn vào ghế massage nghỉ ngơi vậy?"
Mệt mỏi? Nghỉ ngơi trên ghế massage? Đang xem anh là cụ ông bảy mươi hay tám mươi tuổi không thể đi được hay sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!