Chương 21: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Du Du đã gửi tin nhắn cho Thẩm Mộc Bạch nói cho anh biết tình hình và cô chuẩn bị đi ăn trưa. 

Trường có bốn căn tin, ba nhà hàng và một vài quán ăn bên ngoài, vì vậy cô quyết định thử từng món một.

Vài giây sau khi tin nhắn được gửi đi, điện thoại của Thẩm Mộc Bạch liền gọi đến.

"Anh Thẩm?"

"Du Du, đến cổng Nam của trường, Tôi sẽ đợi cô."

Nguyễn Du Du ngạc nhiên hỏi: "Anh Thẩm ở trường học à?"

Thẩm Mộc Bạch nhẹ giọng "ừm" một tiếng.

Nguyễn Du Du vừa xem bản đồ trên điện thoại vừa đi về phía cổng Nam.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bên ngoài cổng Nam là một con phố nhộn nhịp với nhiều cửa hàng quần áo và phụ kiện và nhiều quán ăn vặt đủ loại. Trời đã trưa, mùi thức ăn thoang thoảng khắp con phố.

Học sinh theo nhóm ba nhóm hai ra vào cổng trường tấp nập, Thẩm Mộc Bạch đứng lặng lẽ dưới gốc cây bạch quả. Mặt trời giữa trưa xuyên qua tán lá rậm rạp, để lại những mảng bóng lốm đốm trên khuôn mặt trắng ngần đẹp đẽ của anh.

Anh thật cao cùng với cặp chân dài, đứng ở đó một cách thật bắt mắt. Hơn nữa, dù anh ta ăn mặc giản dị nhưng vô cùng sang trọng với chiếc đồng hồ cao cấp trên tay, kể cả người không biết hàng hiệu cũng có thể cảm thấy chất lượng phi phàm của nó.

Anh nhìn xuống nửa mắt, che đi đôi mắt đen tuyền, lông mày đen nhánh, sống mũi cao, đôi môi mỏng ẩm ướt, đứng ở đó một cách lười biếng chút thôi như là một đại công tử thanh lịch tao nhã.

Nguyễn Du Du nhìn thoáng qua đã thấy anh. Từ vẻ bề ngoài, anh không khác gì những học sinh chung quanh nhưng lại có chút hào hoa và lãnh đạm.

Ước chừng nếu không phải anh thờ ơ từ chối người khác cứ như xa cách ngàn dặm, nhất định sẽ có người tiếp cận lân la bắt chuyện làm quen.

Thẩm Mộc Bạch đã chú ý đến Nguyễn Du Du ngay lần đầu tiên anh nhìn qua. Anh nhướng mi và thấy cô bé mặc áo phông trắng, quần short jeans và đeo balo. Dáng vẻ rất ư là ngoan ngoãn và đang đi về phía anh. Trong đôi mắt đen ấy có một chút ấm áp. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage.

Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Du Du." Anh vẫy tay ra hiệu.

Nguyễn Du Du lon ton chạy tới, ngẩng mặt lên, đôi mắt quả hạnh tròn xoe đầy tò mò, "Anh Thẩm, anh cố ý đến gặp em sao?"

Cô cảm thấy xấu hổ ngay khi lời nói vừa thốt ra, có lẽ anh chỉ tình cờ đi ngang qua, cô tự mình quá đa tình nên mới hỏi điều này.

"Đúng vậy, ngày đầu tiên Du Du đi học nên tôi không yên tâm." Thẩm Mộc Bạch không chút ngượng ngùng mà thẳng thắn thừa nhận.

Nghe anh nói, mặt Nguyễn Du Du có chút nóng lên, cô mím môi cười, cúi đầu không chịu nhìn anh, dùng mũi giày giẫm lên một viên đá nhỏ trên mặt đất.

"Để mừng Du Du nhập học, chúng ta đi ăn món ngon." Xe của Thẩm Mộc Bạch đậu phía ngoài, cách cổng trường ba mươi bốn mươi mét, hai người cùng nhau đi ra.

Nguyễn Du Du ngồi ở ghế phụ, ngoan ngoãn thắt chặt dây an toàn, "Đừng ăn đồ nặng mùi, buổi chiều còn phải họp lớp."

"Ăn món Tây thì sao? Có một nhà hàng gần đó làm món bít tết cũng không tồi."

Đây là lần đầu tiên Thẩm Mộc Bạch đưa Nguyễn Du Du đi ăn đồ món Tây. Cô thích các loại bánh kem và món ăn Trung Quốc có hương vị nồng, chẳng hạn như món ăn Tứ Xuyên và lẩu. Cô không thích đồ ăn phương Tây và chưa bao giờ đòi hỏi ăn nó.

Nguyễn Du Du vừa cắt miếng bít tết vừa nói với Thẩm Mộc Bạch về ngôi trường, "Ngôi trường thật rộng lớn, lớn hơn tôi nghĩ! Có bảy căn tin…… À không, có bốn căn tin và ba nhà hàng. Anh Thẩm, anh nói xem nhà trường bố trí bảy căn tin để ăn uống là để học sinh thuận tiện lựa chọn, từ thứ hai đến chủ nhật cũng không phải phiền não về việc ăn ở đâu. "

Giọng cô nhẹ nhàng, động tác uyển chuyển và điêu luyện, sức mạnh và góc cầm dao nĩa của cô rất hoàn hảo.

Thẩm Mộc Bạch từ lâu đã phát hiện ra rằng cô bé tuy tham ăn nhưng cách ăn uống rất ổn, có vẻ như cô đã được dạy phép tắc xã giao. Đương nhiên, cũng có thể hiểu rằng cô bé rất chú ý đến bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!