Chương 17: (Vô Đề)

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thẩm Mộc Bạch lần lượt giới thiệu Nguyễn Du Du , "Đây là chú thím họ."

Nguyễn Du Du ngoan ngoãn gọi một tiếng, "Chào chú họ, chào thím họ."

Thím họ mỉm cười lấy ra hai cái phong bì lớn màu đỏ nhét vào người Nguyễn Du Du , "Là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, đây là quà của chú thím họ, Du Du đừng chê nhé."

Nguyễn Du Du  không ngờ chuyện này lại xảy ra, cô quay lại nhìn Thẩm Mộc Bạch, Thẩm Mộc Bạch gật đầu, cô nhận lấy, "Cảm ơn chú họ, thím họ."

Sau khi chào hỏi một vòng những người xung quanh, Nguyễn Du Du nhận được hơn một chục phong bao lì xì lớn. Cô chỉ nhớ rằng lần đầu tiên gặp mặt ông lão, cô cũng được nhận quà gặp mặt, có lẽ đây là tục lệ.

Nói về điều này, Thẩm Vinh Hưng và Đường Tùng Phương không hề có động thái cho phong bao lì xì.

Nguyễn Du Du  không quan tâm đến những phong bao lì xì, cũng như không quan tâm đến thái độ của họ đối với mình.

Thẩm Vinh Hưng không biết mặt mũi phải để ở đâu, thậm chí còn không nghĩ tới quà gặp mặt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đương nhiên ông ta không nghĩ là lỗi của mình, ông ta là đại nam nhân, là chủ tịch của Thẩm Thị, còn phải lo lắng nhiều chuyện quan trọng như vậy, làm sao có thể nhớ tới những chuyện vặt vãnh này.

Đáng trách chính là Thẩm Mộc Bạch và Đường Tùng Phương, không nhắc nhở trước khiến ông ta xấu hổ trước mặt nhiều người thân như vậy.

Thẩm Vinh Hưng liếc nhìn Thẩm Mộc Bạch với vẻ mặt không hề thiện cảm nhưng Thẩm Mộc Bạch phớt lờ ông ta như không thấy.

Ông ta lại trừng mắt nhìn Đường Tùng Phương. Trước mặt nhiều người thân như vậy, Đường Tùng Phương cũng có chút ngượng ngùng, không chuẩn bị trước phong bao lì xì, trên người cũng không có bao nhiêu tiền mặt. Trong tay bà ta có một đôi vòng ngọc nhưng vòng tay bằng ngọc rất có giá trị, bà ta đặc biệt đeo để đi khoe trước mặt người thân, sao có thể đưa cho Nguyễn Du Du?

Ông lão ung dung ngồi trên ghế sofa và không bận tâm đến những việc cỏn con xung quanh.

Họ hàng đều giống như đang xem một buổi diễn kịch hay, mặc dù đang tản ra khắp phòng khách, một số giả vờ say mê ngắm nhìn những bức tranh trên tường, một số thì thào với những người xung quanh nhưng ánh mắt họ cứ như vậy không ngừng nhìn đến.

Sau vài giây lúng túng bế tắc, Thẩm Mộc Bạch đã đưa Nguyễn Du Du đi.

Nguyễn Du Du rất vui khi không nhận lấy bao lì xì của Đường Tùng Phương, cô ngồi ngay ngắn bên cạnh Thẩm Mộc Bạch, từ từ nhấm nháp ly trà Mao Tiêm.

"Nhìn tình huống này, xem ra không có ý định nhận con dâu." Ai đó đang thì thầm với những người xung quanh, giọng nói rất trầm nhưng thính giác của Nguyễn Du Du rất nhạy bén như chính thiên phú vẽ bùa của cô. Dù cuộc trò chuyện trong phòng khách nhỏ đến mức nào cô cũng có thể nghe rõ.

"Có thể chê cô là gái quê. Tuy có vẻ ngoài ưa nhìn nhưng xét cho cùng, chẳng phải là đứa bé được nuôi dưỡng trong gia đình nề nếp, được dạy dỗ từ nhỏ nên sẽ dễ mắc lỗi về phép tắc, lời nói hay hành động khi đến một bữa tiệc hay gì đó, e rằng cũng sẽ trở thành trò cười."

"Thật ra thì cũng được, Mộc Bạch xem như cũng đã phế rồi, anh chỉ sở hữu 5% cổ phần, những sự vụ trên công ty cũng không liên quan gì đến anh. Đời này, anh chỉ có thể dựa vào số cổ tức ít ỏi đó mà sống một cuộc sống eo hẹp thôi. Kết hôn với một cô gái quê mùa có thể sẽ chân thực hơn, ít nhất là không chê bai anh."

"Tiếc công thay, khi còn nhỏ đối với anh khá tốt. Nếu biết anh không có nhiều cổ phần như thế thì đã không cần phải bận tâm vậy. Sau này, Thẩm Thị nhất định sẽ thuộc về Mộc Dương, dù sao thì Mộc Dương đã gia nhập công ty rồi. Trên danh nghĩa là thực tập sinh nhưng nhiều quyết định đều do Mộc Dương đưa ra. Này, sao hôm nay Mộc Dương không đến?"

"Nghe nói ra nước ngoài  thực tập khảo sát, mấy ngày nữa mới về."

Nguyễn Du Du quay đầu lại và liếc nhìn Thẩm Mộc Bạch, hóa ra đó là lý do tại sao nói rằng anh phế rồi.

Con trai lớn của một gia đình giàu có bị mất quyền thừa kế, không có gia sản cũng như không được tham gia vào việc ra quyết định của công ty và hoàn toàn trở thành nhân vật ngoài rìa, chỉ lấy được một chút cổ tức ít ỏi để trang trải qua ngày.

Là con gái duy nhất của nhà họ Chu, Chu Dung Dung sẽ được thừa kế mọi thứ của nhà họ Chu, tài sản trong tay còn gấp nhiều lần Thẩm Mộc Bạch, làm sao có thể bằng lòng gả cho anh được.

Nếu cổ phần của gia tộc họ Thẩm vẫn nằm trong tay của ông lão, Thẩm Mộc Bạch vẫn còn cơ hội nhưng Thẩm Vinh Hưng đã nắm trong tay cổ phần của ông lão rồi nên hiển nhiên ông ta không cần phải đối phó với Thẩm Mộc Bạch nữa. Chưa kể đến mẹ ruột của Thẩm Mộc Dương là Đường Tùng Phương.

Nguyễn Du Du nhìn xuống những sợi Mao Tiêm  trôi lềnh bềnh trong tách trà, hơi nóng bốc lên làm ướt hàng mi mảnh mai của cô.

Hoàn cảnh của anh khó khăn đến mức như vậy, thế mà vẫn mua đồng hồ, đồ trang sức, quần áo, mỹ phẩm cho cô, đã thế hàng tháng đều cho cô 100.000 tệ tiền tiêu vặt.

Nguyễn Du Du đột nhiên cảm thấy hơi buồn cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!