Trần Nhị quay về nói là đã tìm được thợ thủ công có thể làm lò sưởi: "Nô tài ăn nói vụng về, không biết nói chủ tử muốn loại lò nào."
Lạc Tử Ninh đi cùng hắn ta đến chỗ thợ thủ công, thợ thủ công thấy một thư sinh tuấn tú tới thế là vô cùng căng thẳng, không ngừng dùng tạp dề lau tay, cũng không dám nói lời nào.
Lạc Tử Ninh đưa bản vẽ lò sưởi cho hắn ta: "Cứ làm theo cái này là được."
Thợ thủ công thấy tờ giấy trên tay anh trắng như tuyết, nào dám giơ tay lên nhận, hắn ta sợ bàn tay mình thô ráp làm hỏng tờ giấy của anh.
Trần bá và Trần Nhị thấy vậy cũng rất ngạc nhiên, trước kia khi bọn họ còn ở kinh thành không có thứ giấy tốt nào là chưa từng thấy, nhưng ngay cả như thế thì bọn họ cũng chưa từng thấy tờ giấy nào trắng như vậy, nhiêu đây thôi cũng đủ để biết số tài sản trước đây của vương phi nhiều cỡ nào chứ?
Lạc Tử Ninh thấy hắn ta không dám nhận tờ giấy này, thế là đành tự cầm rồi nói với hắn ta mình muốn làm thế nào.
Thợ thủ công vừa nghe liền cảm thấy mới lạ, nhưng ở chỗ bọn họ lại không có lò sưởi như vậy: "Làm được, chỉ là có thể giá cả hơi đắt tý."
"Bao nhiêu tiền?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn ta.
"Năm mươi xu* một cái." Thợ thủ công cẩn thận nói.
(*đơn vị tiền tệ thời xưa: 1 xu xấp xỉ 0,2 tệ,1 lạng bạc = 1000 xu = 200 tệ,1 lạng vàng = 10 xu = 2000 tệ. Trích: baidu.)
Lạc Tử Ninh quay đầu nhìn Trần bá, Trần bá lập tức lấy một trăm năm mươi xu đưa cho anh sau đó nói: "Cố mà làm cho tốt, nếu dám ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu..."
Anh còn chưa nói xong thợ thủ công đã nhanh chóng nói tuyệt đối không có chuyện đó, hắn ta làm nhiều năm như vậy chưa bao giờ dám ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu.
Lạc Tử Ninh bảo Trần bá đừng hù người ta, giao tiền cho người ta xong xuôi mới dặn làm xong thì đưa đến vương phủ.
Khó khăn lắm được ra ngoài chơi một lần, anh chuẩn bị đi đặt một ít quần áo mùa đông cho vương phủ. Anh nhớ tiểu thuyết có nhắc tới chuyện trong thế giới này kinh thành nằm ở phía phương nam, Hoắc Lệnh Chi vội vàng chạy tới đất phong nên căn bản không có thời gian mua quần áo mùa đông, không có áo bông mà chỉ dựa vào bộ đồ lót dài và quần giữ nhiệt của cậu căn bản không chịu nổi mùa đông này được.
Vừa bước ra khỏi cửa hàng thợ thủ công, anh đã nghe thấy một cô gái lớn tiếng rao hàng: "Đến xem đi, đến đây xem đi!"
Lạc Tử Ninh nhìn về phía phát ra âm thanh mới phát hiện tầng tầng lớp lớp toàn là người dân vây quanh xem, căn bản không thấy đang bán gì.
Anh cũng chen chúc trong đám đông vào xem, Trần bá cảm thấy không ổn lắm, đường đường chính chính là vương phi sao có thể chen chúc một chỗ với nhiều đại lão gia như vậy!
Nhưng vương phi nhà bọn họ thường có mấy cái ý tưởng lớn, căn bản không nghe thèm nghe lời ông. Nếu làm vương phi không vui, tối lỡ vương phi có thổi gió bên gối* vương gia, lại khiến vương gia nảy sinh hiềm khích với ông thì phiền phức rồi.
(*Nguyên gốc là []: người ta thường ví những lời vợ thủ thỉ với chồng như "gió bên gối", tuy nhỏ, nhưng khiến người ta nghiêng ngả không yên. Nếu nói rõ ràng hơn, có thể coi kế này là mỹ nhân kế, dùng nhan sắc và lời thủ thỉ mà lung lạc đối phương.)
Trần bá chỉ có thể chịu đựng sự không hài lòng cùng Trần Nhị đứng cạnh bảo vệ Lạc Tử Ninh đang chen vào xem tý.
Lạc Tử Ninh rất thích hít drama, sau khi chen vào mới phát hiện trong đám người có một cô nương mặc áo tang đang quỳ, nhìn dáng người thì tầm mười bốn mười lăm tuổi, đôi mắt đen láy to tròn, dáng vẻ xinh đẹp mà bên cạnh nàng là một thi thể cuốn tạm bằng một cái chiếu, hình như là bán thân chôn cha.
Nhưng mà cô nương kia lớn tiếng rao hàng, người xung quanh còn tưởng nàng muốn cắt cha nàng thành từng miếng đem bán, thật sự là có chút "hiếu thảo"* quá chừng.
(*gốc: : Mỉa mai một số hành vi giả vờ hiếu thảo cho vui, từ đồng âm "bị chê cười".)
Trần bá phát hiện vương phi nhà ông nhìn chằm chằm cô nương nhà người ta, lại nhìn cô nương kia xinh đẹp. Trong lòng thầm thấy không ổn, thôi xong rồi, Lạc Tử Ninh muốn đội mũ xanh cho vương gia nhà hắn rồi.
Lạc Tử Ninh nhìn dân chúng xung quanh, những người đó chỉ tới xem chuyện náo nhiệt mà thôi, hoàn toàn không có ý muốn bỏ tiền ra.
Tâm tư Lạc Tử Ninh rục rịch, không phải do anh thấy cô nương này xinh đẹp mà do số hạ nhân trong phủ đều là do Hoắc Lệnh Chi mang đến, không quen nơi đất phong. Anh cần một người địa phương để phổ cập kiến thức cho anh hiểu rõ việc lễ nghĩa và một ít tin tức của đất phong.
Còn có một mục đích khác là Tiểu Thúy và Tiểu Hồng nấu cơm dở quá, trước kia hai người bọn họ chuyên làm công việc nặng nhọc, quét dọn sân, chưa từng nấu cơm mà mấy gã sai vặt trong nhà lại càng không thể trông cậy được.
Anh nói với Trần bá đứng bên cạnh: "Ngươi đi hỏi xem nàng ta có biết nấu ăn không."
Vẻ mặt Trần bá không vui lắm, trong lòng tự nhủ ngươi coi trọng vẻ đẹp của nàng thì cứ nói là coi trọng vẻ đẹp đi, còn hỏi người ta có biết nấu cơm hay không.
Lạc Tử Ninh nói với ông: "Nếu ngươi không hỏi thì tối nay ngươi nấu cơm thay Tiểu Thúy và Tiểu Hồng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!