Chương 50: (Vô Đề)

Lạc Tử Ninh lần lượt vẽ hai bản vẽ, một cái là sân bóng rổ một cái là bàn bóng bàn.

Hoắc Lệnh Chi ở bên cạnh nhìn anh vẽ sân rồi vẽ bóng, vẽ xong bàn thì vẽ vợt và bóng bàn, thấy anh vẽ xong liền hài lòng cầm lên xem rồi nhìn thấy nụ cười đông cứng lại rồi lại đột nhiên như phát điên xé nát hai bức vẽ.

"Sao lại xé?" Hoắc Lệnh Chi khó hiểu hỏi anh.

Lạc Tử Ninh vo tròn tờ giấy ném vào lò sưởi, miệng lẩm bẩm: "Ta thật ngốc, chỉ nghĩ đến việc thêm hạng mục giải trí cho bọn họ mà không nghĩ tới, quả bóng rổ này làm thế nào chứ? Bóng bàn làm thế nào chứ?"

Trong siêu thị của anh có vợt bóng bàn, bóng cũng có không ít, bóng rổ cũng có nhưng những thứ này mà lấy ra rồi thì anh phải giải thích thế nào đây?

Mua ở đâu? Chất liệu là gì? Trước đó vải nhựa còn nói là của hồi môn, chẳng lẽ mấy quả bóng này cũng có thể nói là của hồi môn sao?

Có khi nào Vương gia sẽ hỏi anh trong của hồi môn của ngươi sao lại nhét một quả bóng vào?

Chẳng trách, chẳng trách trước đó thấy người xuyên không có chơi bóng đá sao lại chưa từng thấy chơi bóng rổ? Hóa ra chỉ có mình thông minh, nghĩ ra bóng rổ còn người khác thì không nghĩ ra sao?

Anh lại nhớ trước kia từng xem qua mấy truyện điền văn, có làm xe đạp, giày cao su, lốp cao su nhưng vị trí địa lý của người ta thuận lợi, bên anh làm gì có cây cao su chứ?

Anh dùng sức gãi gãi đầu, khó chịu, thật sự rất khó chịu.

Anh nhớ trước đó từng xem phim cổ trang có thúc cúc*, hình như là dùng mấy loại dây leo gì đó đan thành quả bóng, cái đó cũng đâu có đàn hồi gì. sao mà đập bóng được?

(*(thúc cúc) là một trò chơi bóng có từ thời Hán ở Trung Quốc cổ đại, về sau cũng phổ biến ở Nhật Bản, Triều Tiên. Nói nôm na thì là tiền thân của bóng đá nhưng luật chơi đơn giản hơn. Người chơi dùng chân đá để giữ bóng trên không, chuyền qua lại, tránh để bóng rơi xuống đất.)

Thôi thì đổi thành thúc cúc đi, bóng bàn cũng không biết làm thế nào, cái đó trông như làm từ nhựa anh còn không có cao su, sao mà làm được nhựa.

Vẫn ngoan ngoãn làm thúc cúc thì hơn, lò gạch và tửu trang thì lập đội thúc cúc rồi cho hai bên thi đấu với nhau, xưởng dệt thì làm cầu lông, chắc có thể làm cái vợt gỗ rồi tìm vật liệu thay thế thử làm cầu.

Sau này cũng có thể tổ chức thi đấu, còn có thể để lò gạch và tửu trang cũng lập đội cầu lông, đến lúc đó làm trận nam nữ đối kháng cho bọn họ xem mấy cô nương xưởng dệt cũng rất lợi hại.

Hoắc Lệnh Chi thấy anh lúc thì xé giấy lúc thì ngẩn người còn tưởng anh chịu k*ch th*ch gì, đang định an ủi vài câu lại thấy anh hứng khởi đi vẽ cầu lông và sân cầu lông cùng sân bóng đá.

"Đêm đã khuya rồi, cẩn thận hại mắt, ngày mai hãy vẽ tiếp." Hoắc Lệnh Chi tính toán thời gian, đã muộn hơn giờ đi ngủ thường ngày của bọn họ một canh giờ rồi, vẽ thêm nữa sợ là đến nửa đêm mất.

"Không được, thời gian của ta quá gấp, ta hận không thể chia mình ra thành tám phần để làm việc." Lạc Tử Ninh không cảm thấy làm những việc này là gánh nặng, tuy mệt nhưng lại thú vị.

Không phải ai cũng có thể sở hữu một tòa thành, lại còn được trải nghiệm cảm giác từ không thành từng bước xây dựng nên nó.

Điều này khiến anh nhớ lại hồi còn đi học, có một kỳ nghỉ hè, anh sa vào một trò chơi trồng trọt. Nội dung trò chơi đó chính là khai khẩn đất hoang, trồng trọt, trồng cây ăn quả, câu cá, làm nhiệm vụ... lúc chưa chơi anh còn tưởng rất nhàm chán, ai ngờ cả kỳ nghỉ hè anh dậy chơi còn sớm hơn cả đi học, sáu giờ đã bật dậy để làm ruộng, chơi mãi đến tận trưa mười hai giờ khi thể lực trong game cạn sạch mới chịu thoát ra.

Hiện tại cái này còn k*ch th*ch hơn game nhiều, là trải nghiệm nhập vai chân thật hơn nữa còn tặng cho anh một người chồng đáng tin cậy...

Không hiểu sao, gần đây trong đầu anh cứ bật ra cái từ chồng, mỗi lần hiện ra chữ này anh lại không kìm được mà liếc nhìn Hoắc Lệnh Chi, sau đó bị chính ý nghĩ của mình làm cho xấu hổ đến mức cả trong lẫn ngoài đều nóng ran.

Nhưng quả thực Hoắc Lệnh Chi chính là chồng anh, ngoại trừ chưa từng thực sự làm chuyện vợ chồng thì quyền lợi mà một Vương phi đáng có, anh đều đã được hưởng, nếu Hoắc Lệnh Chi mà không còn là chồng anh nữa thì anh mới thật sự lo lắng.

"Thôi, không vẽ nữa, mai dậy sớm, hỏng mắt thì đúng là phiền toái." Lạc Tử Ninh đỡ Hoắc Lệnh Chi lên giường ngủ, thật ra là vì anh không biết vẽ sân cầu lông.

Bóng rổ anh chơi giỏi, bóng đá cũng tạm được nhưng cầu lông thì chỉ ở mức nghiệp dư. Trước kia ở nhà, thỉnh thoảng tùy tiện tìm một khoảng sân trong khu tập thể để chơi cùng em gái, đến cả tính điểm cũng chẳng buồn tính, chỉ chơi linh tinh cho vui.

Thế nên anh giả vờ đi ngủ chứ thực chất là chui vào siêu thị, mở điện thoại tra ảnh để ngồi vẽ.

Trong lúc vẽ, anh lại tìm thêm video về luật chơi cầu lông, kết quả phía dưới lại gợi ý cả video thể dục nhịp điệu. Anh bỗng lóe lên ý tưởng, mấy cô nương trong xưởng dệt đều khá yếu ớt, chạy bộ thì không có không gian chi bằng trước tiên dạy họ tập thể dục nhịp điệu để rèn luyện thân thể nếu không thì với tính chất công việc ngồi suốt cả ngày, lâu dài chẳng phải hại cơ thể à?

Lạc Tử Ninh lại hí hoáy vẽ từng động tác phân tích của bài thể dục nhịp điệu, định mai sẽ cho mọi người bắt đầu tập.

Hắn mải vẽ đến tận một, hai giờ sáng mới chịu quay về ngủ. Hôm sau, Hoắc Lệnh Chi vừa mở mắt đã thấy người hôm qua còn kêu ca không đủ thời gian dùng nay lại ngủ say sưa đến khi mặt trời lên cao vẫn chưa dậy.

Hoắc Lệnh Chi chỉ biết bất lực thở dài, dùng tất cả bao dung dành cho Lạc Tử Ninh, không chỉ không gọi anh dậy mà còn đắp chăn cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!