"Đây là cái gì các ngươi không cần biết, chỉ cần biết nó chắn gió được là được." Sau đó anh nói sơ với Trần Đại cách đóng vải nhựa: "Dùng một thanh gỗ nhỏ ép lên vải nhựa. Sau đó đóng đinh nó lên khung cửa sổ, phải đảm bảo che hết cửa sổ để gió không lùa vào."
Trần Đại và Trụ Tử rất cẩn thận, mỗi lần đóng một cây đinh liền đau lòng không thôi.
Tranh thủ lúc bọn họ đóng đinh vải nhựa, anh quan sát căn phòng nhỏ này một chút, tuy là căn phòng nhỏ này là phòng dành cho hạ nhân, nhưng trước kia hẳn là phòng dành cho tiểu quản gia nên cách bố trí không đơn sơ quá. Đợi đến khi lắp đặt bếp lò xong xuôi rồi thì có thể ở trong căn phòng này một thời gian.
Khi đã đóng xong vải nhựa, Trần bá cùng mấy hạ nhân khác không nhịn được giơ tay lên sờ thử.
Khoảng thời gian trước khi đi theo vương gia Trần bá cũng từng có một khoảng thời gian tốt đẹp, thấy rất nhiều thứ tốt, nhưng cho dù là vật liệu tốt đến đâu cũng có thể nhìn ra, thế mà tấm vải nhựa này lại bóng loáng phẳng phẳng lại còn sáng bóng giống cách người ta miêu tả quần áo của các tiên tử trên trời mặc trong sách.
Lạc Tử Ninh vậy mà lại lấy thứ tốt như vậy ra bịt kín cửa sổ vì vương gia, chẳng lẽ Lạc Tử Ninh thích vương gia thật?
Lạc Tử Ninh lại chỉ chỉ hai cuộn vải nhựa còn lại: "Các ngươi cầm cái này về phòng bịt kín cửa sổ đi, khó khăn hiện tại chỉ là tạm thời, mọi người cố gắng khắc phục một chút."
"Chủ tử, chúng ta chỉ là một đám hạ nhân mà thôi, người cho chúng ta dùng vật liệu tốt như vậy, không phải là lãng phí quá à." Trần Nhị sờ vải nhựa, vành mắt cảm động đỏ bừng.
"Ta còn thừa nhiều như vậy, chẳng lẽ thà nhìn các ngươi chết cóng cũng phải cất đi dù không dùng à?" Cho dù Lạc Tử Ninh không có nhiệm vụ bảo vệ tính mạng của tất cả mọi người, anh cũng không đứng yên nhìn người khác chịu chết trong khi mình có khả năng giúp đỡ người khác.
Anh còn chưa nói xong, Trần Đại đã trực tiếp bật khóc, hắn ta nói mình lớn vậy rồi mà chưa từng gặp chủ tử nào tốt như vậy.
Những người khác cũng vô cùng cảm động, chỉ có Trần bá cảm thấy không thích hợp lắm nhưng ông lại không biết không thích hợp chỗ nào.
Trần bá đi tìm vương gia kể lại tất cả mọi chuyện hôm nay: "Vương phi định cho người ở trong phòng nhỏ của hạ nhân, nhưng hắn lại lấy vật liệu hảo hạng trong của hồi môn đi bịt kín cửa sổ, lão nô thật sự không nghĩ ra hắn có ý gì."
Trần bá vừa nói vừa cẩn thận nhìn biểu cảm của vương gia, ông không biết thái độ của vương gia với vương phi, dù sao sáng nay ông vừa mới nhìn thấy hành động thân mật của vương gia và vương phi.
Hoắc Lệnh Chi: "Chỉ là thủ đoạn mua chuộc lòng người mà thôi."
Trên đường đi Trần bá lại nhớ tới một chuyện: "Vương phi còn muốn lão nô ghi chép xem trong vương phủ có bao nhiêu tiền, cái này..."
Hoắc Lệnh Chi suy nghĩ một lát: "Quyền quản lý vương phủ vốn nên giao cho vương phi, cứ làm theo lời hắn nói đi."
"Nhưng vương gia, hắn..." Trần bá muốn nói lại thôi, ông cứ có cảm giác Vương gia nhà bọn họ hoàn toàn bị cái đồ tiểu yêu tinh kia hút mất hồn rồi, nếu không làm sao có thể quên chuyện xấu mấy ngày trước Lạc Tử Ninh đã làm được.
Tuy rằng nói vương phi quản lý việc bếp núc trong phủ là hợp tình hợp lý, nhưng tình hình của vương phủ bọn họ khác với người khác.
Vương gia nhà bọn họ hai chân tàn tật, nói cho dễ nghe là Hoàng Thượng chia cho bọn họ một tỉnh làm đất phong mà cái chỗ này thì nghèo khổ, cũng chẳng khác gì việc bị đày đi.
Vào ngày đầu tiên bọn họ vừa tới, tri phủ tự mình ra tới cửa thành đón bọn họ, mà quan phục của tri phủ kia chắp chỗ này vá chỗ kia. Buổi trưa bọn họ đến nhà tri phủ ăn cơm, trên bàn cũng chỉ có một ít ngũ cốc bánh bột ngô, cháo loãng, dưa muối nhỏ, món ngon nhất có lẽ là thịt khô xào, cũng không có tí dầu nào.
Thu nhập của vương phủ bọn họ toàn bộ dựa vào thuế của đất phong, ở nơi này công nghiệp nông nghiệp thương nghiệp đều không phát triển. Thuế thu được hàng năm còn chưa tới một trăm lượng, số tiền bọn họ mang đến cũng không nhiều, lỡ như toàn bộ đều bị Lạc Tử Ninh ôm đi hết thì phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ sau này muốn ông đưa vương gia đi xin cơm cùng à?
"Cứ làm theo lời ta nói." Hoắc Lệnh Chi cũng muốn xem thử rốt cuộc Lạc Tử Ninh muốn làm gì.
Chờ thu xếp ổn thoả cho Hoắc Lệnh Chi, Lạc Tử Ninh mới phân công Trần Đại và hai nha hoàn ở nhà chăm sóc Hoắc Lệnh Chi, những người còn lại thì theo anh ra ngoài tìm thợ thủ công làm lò sưởi.
Trần bá đỡ anh lên xe ngựa, ông luôn cảm thấy anh muốn chạy trốn, thế là không ngừng lén nhìn trên người anh xem anh có trộm đồ của vương gia không.
"Chủ tử, bên ngoài trời rét đậm, cứ phái hạ nhân chúng ta đi là được rồi." Trần bá muốn lấy cớ phụ nữ nội trợ không thể ra ngoài nhưng Lạc Tử Ninh không phải nữ thân quyến, nhất định không nghe lời ông đâu.
"Không sao, vừa hay ta cũng muốn ra ngoài dạo chơi." Lạc Tử Ninh bảo Trần bá và Trần Nhị theo anh lên xe.
Sau khi xuất phát, Lạc Tử Ninh vén rèm xe lên nhìn tình hình bên ngoài.
Xung quanh vương phủ nhìn cũng được, nhà toàn là nhà gạch ngói xanh, không hề nghèo khổ như trong tưởng tượng chỉ có điều tuyết đọng trên mặt đất bị đè bẹp cản trở làm xe ngựa không dám đi quá nhanh.
Hôm qua Trụ Tử đưa Trần bá đi tìm đại phu nên biết nơi nào là con đường phồn hoa nhất, trực tiếp đưa Lạc Tử Ninh qua đó luôn.
Bên này có khá nhiều người bán hàng rong, còn có cửa hàng, Lạc Tử Ninh nói muốn xuống xe xem một chút bảo Trụ Tử đứng đâu chờ, còn Trần Nhị thì đi tìm thợ rèn, anh dẫn Trần bá đi dạo chung quanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!