Chương 49: (Vô Đề)

"Đi thôi, chúng ta qua đó xem." Lạc Tử Ninh cầm lấy áo choàng khoác lên người. Người ta vẫn nói xuân nên giữ ấm, thu nên chịu lạnh, dạo gần đây tuy thời tiết đã ấm áp hơn nhiều nhưng ra ngoài mà không khoác áo choàng thì vẫn lạnh.

Thấy anh gấp gáp như vậy, Trần Nhị vội nói: "Vương phi không cần nóng vội, bên kia đã được khống chế rồi. Ta chỉ trở về hỏi ý người xem xử phạt thế nào thôi, cho dù người không đến ta cũng có thể giải quyết ổn thỏa."

"Mấy hôm nay ta chưa ra khỏi cửa, cũng phải đến lò gạch xem thử." Lạc Tử Ninh đi cùng Trần Nhị ra ngoài. Lúc lên xe ngựa anh chợt nhớ ra gần đây mình đã học cưỡi ngựa, bèn bảo Trần Nhị dắt ngựa của mình ra để cưỡi đi.

Trong phủ vốn có ba con ngựa, lúc mới tới đất phong dùng để kéo xe. Giờ thì một con để ở nhà khi cần đi chợ, một con cho Trần Nhị dùng lúc đi làm, con còn lại thì kéo xe chở Tiểu Hồng đi làm. Nhưng ba con ngựa kia chỉ là ngựa bình thường, hoàn toàn khác hẳn với con ngựa riêng của Lạc Tử Ninh.

Khi tung người lên lưng ngựa, anh cảm giác mình oai phong lẫm liệt vô cùng. Hồi nhỏ xem phim kiếm hiệp, anh vẫn hay tưởng tượng mình là đại hiệp cưỡi ngựa, suốt ngày cưỡi cây chổi trong nhà mà chạy khắp nơi.

Anh chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày mình thật sự có thể cưỡi ngựa đi trên đường.

Trần Nhị cưỡi ngựa đi bên cạnh hộ vệ: "Người chưa từng cưỡi ngựa ra ngoài bao giờ nên đi chậm một chút, cũng để nó quen đường cái đã."

Lạc Tử Ninh gật đầu: "Ngươi nói cũng đúng. Ngựa này cha nó tên là Hoắc Lăng Phong, vậy nó cũng phải đặt cái tên chứ? Ngươi nói nên gọi là gì thì hay?"

Trần Nhị gãi đầu: "Tiểu nhân nào biết đặt tên đâu, hay là chờ người trở về rồi bàn với Vương gia thì hơn."

Lạc Tử Ninh gật gù: "Ừ nhỉ, dù sao nó cũng coi như là cháu của Vương gia, nói vậy thì hôm nay ta đang dắt cháu nội của Vương gia ra ngoài dạo chơi rồi."

Con ngựa đen nhỏ vừa nghe câu đó liền hừ mạnh hai tiếng, rõ ràng rất bất mãn khi bị gọi là cháu.

Mới đầu ra khỏi phủ, Lạc Tử Ninh còn cưỡi thong thả như đi dạo nhưng đi được một đoạn anh bắt đầu thấy sốt ruột liền thúc ngựa chạy nhanh hơn. May thay, sau khi nhận chủ, con ngựa này cũng ngoan ngoãn nghe lời dễ điều khiển, chạy vừa nhanh vừa ổn, thế là chẳng bao lâu sau anh đã đến cổng lò gạch.

Bên lò gạch lúc này đã trở lại bình thường, còn mười mấy gã đánh nhau thì bị giam lại cả rồi.

Lão xưởng trưởng và con trai lớn thấy Lạc Tử Ninh đích thân tới, vội vàng ra đón, dắt ngựa đi rồi dẫn anh vào xem mấy kẻ gây chuyện.

Lạc Tử Ninh vốn tưởng Trần Nhị sẽ đem bọn đánh nhau nhốt trong phòng làm việc, chờ anh tới xử lý như học sinh quậy phá bị đưa tới phòng giám thị, đứng phạt chờ giáo viên đến. Ai ngờ, vừa bước vào anh đã thấy cảnh tượng mười mấy gã trai mặt mũi bầm dập, cả bọn bị trói bằng dây thừng, quỳ thành một hàng dài trên đất.

Vừa nhìn thấy Lạc Tử Ninh, bọn họ sợ đến mức suýt tè ra quần, miệng liên tục kêu gào Vương phi tha mạng! Vương phi đừng chém đầu chúng ta!

Lạc Tử Ninh nghe vậy liền hiểu ngay thì ra bọn họ bị cảnh lần trước Vương gia chém đầu dọa cho ám ảnh đến giờ.

Sau khi vào trong, Lạc Tử Ninh ngồi xuống ghế, phất tay: "Cởi trói cho bọn họ đi, tất cả đứng lên. Ta sẽ không nói với Vương gia cũng không giết các ngươi."

Trần Nhị cùng con trai lớn nhà lão xưởng trưởng tiến lên cởi dây từng người. Nhưng cho dù được cởi trói, mấy người kia vẫn co rúm như chim cút không ai dám đứng dậy.

Lạc Tử Ninh liếc nhìn bọn họ, trên mặt ai cũng có thương tích nhưng không nghiêm trọng lắm.

Anh nhớ Trần Nhị đã nói có người uống rượu gây sự liền hỏi: "Nghe nói có người uống rượu cố ý gây chuyện mới dẫn đến đánh nhau? Ai uống rượu, ai bị liên lụy? Tách riêng ra cho ta xem."

Lập tức có sáu người không uống rượu vui mừng, vội vàng đứng ra: "Vương phi minh xét, chúng ta vốn không muốn đánh nhau, là bọn họ uống say rồi cố tình gây sự, ra tay trước. Chúng ta bị ép quá mới phải đánh trả."

Lạc Tử Ninh gật đầu: "Sáu người các ngươi có thể đi, đến chỗ đại phu xem vết thương."

Mấy người kia vốn nghĩ Vương phi sẽ xử phạt tất cả không phân biệt, nào ngờ không chỉ thả bọn họ mà còn đặc biệt căn dặn phải trị thương, ai nấy rối rít cảm ơn rồi rời đi.

Đợi họ đi rồi, trong phòng chỉ còn lại bảy tám kẻ đã uống rượu rồi đánh nhau.

Lạc Tử Ninh bình tĩnh hỏi: "Tỉnh rượu chưa?"

Giọng điệu nghe có vẻ ôn hòa nhưng mấy người kia càng run rẩy, chân mềm nhũn. Từ sau lần tận mắt chứng kiến Vương gia vung đao chém đầu, bọn họ đã sợ đến tận xương tủy, giờ chỉ e Vương phi nói một câu mình cũng sẽ mất mạng.

Lạc Tử Ninh thở dài: "Chuyện này cũng trách ta chưa hề lập quy củ cấm rượu. Ngày tháng khá hơn, trước kia không có tiền uống giờ kiếm được chút tiền, muốn uống thử cũng là bình thường nhưng ta để mọi người vất vả làm việc, là mong ai nấy dựa vào sức mình mà sống tốt hơn, không còn phải chịu cảnh bị người ức h**p, đói khổ không sống nổi. Các ngươi nói có đúng không?"

Đám người càng nghe càng cúi đầu thấp hơn, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

"Là chúng ta sai!" Họ đồng thanh nhận lỗi: "Kiếm được ít tiền liền đắc ý quên mình, uống rượu gây chuyện, tất cả đều là lỗi của chúng ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!