Sáng sớm hôm sau, Lạc Tử Ninh mới cùng Hoắc Lệnh Chi ăn sáng xong. Anh định lát nữa sẽ gọi người đi dọn dẹp lại khu vườn, xới đất lên, đợi trời thật ấm thì sẽ trồng ít rau.
Ngoài ra còn phải gieo mạ lúa, đợi mạ lớn lên rồi anh sẽ ra ngoài tìm một mảnh ruộng thích hợp cấy mạ.
Nhưng anh còn chưa kịp làm gì thì đã nghe Trần bá nói Phương đại nhân lại tới.
Lạc Tử Ninh lấy làm kinh ngạc: "Hôm qua ta chọc hắn bỏ đi, cứ tưởng hôm nay hắn sẽ không tới dạy ta cưỡi ngựa nữa chứ, không ngờ hắn cũng rộng lượng thật."
Nói rồi, Lạc Tử Ninh định thay quần áo chuẩn bị ra bãi tập ngựa nhưng Trần bá lại nói: "Hình như lần này Phương đại nhân có chuyện muốn bàn với Vương gia, nghe không giống tới để dạy Vương phi cưỡi ngựa."
"Không phải tới dạy ta cưỡi ngựa à? Thế thì báo cho Vương gia một tiếng, xem người có muốn gặp hắn không." Lạc Tử Ninh cũng không thay y phục nữa, mà dẫn theo vài hạ nhân đi về phía hoa viên.
Theo tiết xuân ấm áp, chuyện trong phủ càng lúc càng nhiều anh phát hiện trong phủ không chỉ cần thị vệ mà còn cần đủ loại người làm việc vặt. Căn nguyên vẫn là vì phủ quá rộng, việc muốn làm thì lại quá nhiều nên thế nào cũng thấy nhân lực không đủ.
Trước kia anh xem phim truyền hình thấy một đại trạch viện cũng cần đến một hai trăm nha hoàn, nô bộc, còn thắc mắc sao lại phải cần nhiều người như vậy? Giờ thì anh hiểu rồi, Vương phủ ít nhất cũng phải có hai trăm người mới tạm ổn.
Hiện tại trong phủ chưa tới năm mươi người, căn bản không đủ dùng, hai trăm người cũng chỉ là con số tính toán dè dặt mà thôi.
Anh gọi đám hộ viện đến, tạm thời bảo bọn họ đi giúp mình dọn dẹp trong viện, xới đất các thứ. Anh còn chưa kịp sắp xếp xong công việc thì đã thấy Phương Tử Diệp bị Vương gia đuổi ra ngoài.
Nói là đuổi thì còn khách khí, thực ra là bị ném thẳng ra ngoài.
Lạc Tử Ninh đứng ở cửa hóng chuyện, trong lòng nghĩ tên Phương Tử Diệp này lại tìm đường chết gì nữa vậy, dám chọc giận Vương gia?
Anh nhớ trong nguyên tác, Phương Tử Diệp vốn là người khá biết làm việc, lúc nào cũng như một fanboy trung thành đi theo Vương gia, chưa từng nói câu nào mà Vương gia không thích.
Hôm qua y chọc giận anh cũng là vì y nhìn anh không thuận mắt. Phương Tử Diệp chán ghét anh thì cũng hợp lý thôi, dù sao người ta coi anh chẳng khác nào fan nhìn chị dâu, nhìn kiểu gì cũng thấy khó chịu. Nhưng mà Vương gia là thần tượng số một của Phương Tử Diệp, sao y lại có thể nói ra lời khiến Vương gia tức giận đến mức này?
Ngay khi Lạc Tử Ninh đang trăm mối tơ vò không hiểu nổi thì Phương Tử Diệp lại chủ động chạy đến tìm anh.
Vừa nãy đứng xa, anh chỉ thấy y bị Vương gia ném ra khỏi phòng nhưng lúc đến gần mới phát hiện, trên mặt Phương Tử Diệp xanh tím sưng vù, rõ ràng là bị Vương gia đánh một trận.
Lạc Tử Ninh nhớ tới Vương gia từng nói, nếu không phải Phương Tử Diệp mang thân phận Khâm sai thì người đã sớm muốn giết y rồi. Nhưng trước nay Vương gia luôn nhẫn nhịn, chưa từng động thủ, lần này rốt cuộc Phương Tử Diệp đã nói ra lời ngu ngốc gì mà khiến Vương gia không kiềm chế được nữa?
Lạc Tử Ninh với dáng vẻ hóng hớt, ghé lại gần hỏi: "Sáng sớm thế này ngươi đã nói gì với Vương gia, sao lạ chọc Vương gia không vui vậy?"
"Ta đâu có nói gì không nên nói, ta đều là vì Vương gia mà nghĩ thôi." Nhắc đến Vương gia, Phương Tử Diệp liền tỏ ra uất ức.
Trong lòng Lạc Tử Ninh chợt khựng lại một lúc, trên đời này đáng sợ nhất chính là cái kiểu ta làm vậy là vì tốt cho ngươi. Thứ tốt cho ngươi này không những chẳng đem lại chút lợi ích gì cho người trong cuộc mà còn dùng đạo đức để trói buộc, ép đối phương phải thỏa hiệp chỉ khiến họ thêm phiền toái. Thế nên cũng chẳng trách được Vương gia nổi giận đùng đùng thẳng tay ném Phương Tử Diệp ra ngoài, Vương gia đâu phải hạng người dễ bị thao túng.
Trần bá cũng đi tới muốn biết rốt cuộc vì sao Vương gia lại tức giận đến thế. Nếu quả thật Phương Tử Diệp làm chuyện gì khiến Vương gia không vui thì lần sau y còn dám tới tìm, ông tuyệt đối không thèm bẩm báo nữa để y vĩnh viễn không có cơ hội xuất hiện trước mặt Vương gia mà gây chán ghét.
Phương Tử Diệp vẫn thấy tủi thân, nhìn Trần bá tới thì như tìm được chỗ dựa: "Ta nói cho hai người nghe thử, xem đề nghị của ta với Vương gia có đúng không. Nếu đúng, các người cũng phải giúp ta khuyên nhủ Vương gia đó."
"Được, ngươi nói đi." Lạc Tử Ninh kéo hắn vào phòng Trần bá ngồi xuống, cùng nhau lắng nghe hắn trình bày.
Phương Tử Diệp nói ý tưởng của mình: "Ta muốn Vương gia nạp thiếp, đường đường là một Vương gia mà bên cạnh không có lấy một nữ nhân thì sao được? Chung quy cũng phải có người thay Vương gia nối dõi tông đường chứ?"
Lạc Tử Ninh nhìn bộ dạng của Phương Tử Diệp chẳng khác nào đang thấy lại mấy bà thím hàng xóm kiếp trước thường ép con gái nhà người ta đi xem mắt. Trước kia nhà anh cách âm rất kém, suốt ngày nghe thấy cảnh nhà bên vì chuyện xem mắt mà ầm ĩ gà bay chó sủa.
Có lần còn đánh nhau nữa, anh bèn nhanh tay vốc một nắm hạt dưa chạy ra cửa hóng hớt chỉ thấy cô gái nhà hàng xóm một mạch đẩy mấy bà cô ra tận cửa.
Đám thân thích kia thì ai nấy mặt đầy uất ức và bất bình, biểu cảm y như bây giờ của Phương Tử Diệp, miệng còn lải nhải với cô gái: "Con kén chọn quá rồi! Người ta giới thiệu cho con bao nhiêu mối tốt như vậy, sao lại chê? Phụ nữ bên cạnh làm sao có thể không có đàn ông chứ?"
Rồi Lạc Tử Ninh nghe thấy cô gái kia đáp lại: "Nhưng mấy người cũng không thể ép tôi gả cho một gã đàn ông bốn mươi tuổi, hói đầu lại nghiện rượu được chứ! Lần trước giới thiệu cho tôi một tên con trai cưng của mẹ, lần trước nữa thì giới thiệu một kẻ vô dụng, lần này lại lôi ra một ông chú hơn tôi hai chục tuổi. Tôi không chịu ở với bọn họ thì thành ra kén chọn sao?
Tôi là bãi rác tái chế chắc?"
Khi ấy Lạc Tử Ninh thấy cô gái đó thật thảm, ai ngờ quay về nhà thì mẹ anh cũng bắt đầu giục anh đi xem mắt làm anh sợ chết khiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!