Trước khi xuyên sách, Lạc Tử Ninh đã từng thi bằng lái xe, anh thi rất nhanh, một lần là đậu ngay. Khi ấy còn tính mở siêu thị rồi mua một chiếc xe tải nhỏ để tự đi lấy hàng nào ngờ sau khi mở siêu thị mới phát hiện căn bản chẳng cần tự đi, hàng hóa đều có người chuyên chở đến tận nơi.
Bằng lái xe của anh từ đó cứ để không, phủ bụi cũng chẳng dùng đến. Không ngờ xuyên đến đây lại phải học cưỡi ngựa.
Chỉ là cưỡi ngựa khó hơn lái xe nhiều, ngựa là sinh vật sống, hắn sợ không khống chế nổi, lỡ nó hoảng sợ bất ngờ hất mình ngã xuống thì nguy, không ngờ tới đây còn phải học cưỡi ngựa.
Phương Tử Diệp nhìn anh như vậy, không nhịn được lườm trắng mắt, giọng điệu đầy chán ghét: "Ta không phải Vương gia, ngươi đừng mong ta sẽ thương xót. Ta sẽ nghiêm khắc với ngươi."
"Càng nghiêm khắc càng tốt, tốt nhất phải mắng ta vài câu như vậy ta mới học nhanh hơn." Anh nghĩ năm đó thi bằng lái, chính nhờ thầy dạy lái ngày nào cũng mắng chửi, anh chịu không nổi nên mới cắn răng mà nhanh chóng thi đậu.
Giờ nếu Phương Tử Diệp chịu mắng anh vài câu có khi còn k*ch th*ch được tinh thần học hỏi.
Phương Tử Diệp chưa từng gặp ai nói chuyện với mình như thế. Bình thường y biết tính mình khó ưa, ngoài những kẻ địa vị thấp hơn cần nịnh bợ y mới tỏ ra ôn hòa, còn lại đều tránh xa.
Ấy vậy mà vừa rồi rõ ràng y đối xử với Vương phi vô cùng tệ hại, vậy mà Vương phi vẫn dịu dàng nói chuyện cùng y?
Y lại nhớ tới việc đám công nhân đều gọi Vương phi là Bồ Tát, ngay cả vị Vương gia lạnh lùng vô tình kia cũng một mực che chở cho Lạc Tử Ninh. Nghĩ ngợi một lúc, y liền hỏi thẳng: "Ngươi dùng chiêu này để quyến rũ Vương gia đúng không?"
Lạc Tử Ninh: "???" Hả? Ta quyến rũ Vương gia hồi nào vậy?
"Nếu không phải ngươi quyến rũ Vương gia thì tại sao Vương gia lại đối xử với ngươi như thế?" Phương Tử Diệp càng nói càng thấy mình phân tích đúng:"Rốt cuộc ngươi có mục đích gì? Quyến rũ Vương gia thích ngươi, ngươi muốn đạt được điều gì?"
"Ta chưa bao giờ quyến rũ Vương gia, sao ngươi lại hỏi ta như thế?" Lạc Tử Ninh cố nhớ lại cuộc sống hằng ngày của mình với Vương gia, rồi nghiêm túc đáp: "Ta đối với Vương gia hay đối với ngươi cũng như với tất cả mọi người, đều như nhau cả. Ngươi đừng hiểu lầm."
"Đối với mọi người đều như nhau?" Phương Tử Diệp nhíu mày trầm tư, suy nghĩ hồi lâu, bỗng như nhớ ra điều gì đó, liền chỉ tay vào Lạc Tử Ninh: "Ta nhớ rồi! Ngươi biết cưỡi ngựa!"
"Ta... ta biết cưỡi ngựa hồi nào cơ?" Lạc Tử Ninh suýt nữa thì ngã nhào khỏi lưng ngựa.
"Lúc ngươi đỗ Trạng nguyên, chẳng phải còn cưỡi ngựa diễu phố đó sao! Ta tận mắt nhìn thấy! Ngươi như một con công trống xoè đuôi, đi đâu cũng vênh váo khoe khoang. Giờ lại giả vờ không biết cưỡi ngựa?" Phương Tử Diệp càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, tại sao Lạc Tử Ninh lại lừa mình để được dạy cưỡi ngựa. Nhưng nghĩ thêm một lúc, y đột nhiên sáng mắt, vẻ mặt chắc nịch: "Ta hiểu rồi, chân tướng chỉ có một mà thôi!"
Lạc Tử Ninh nuốt nước bọt ừng ực, cả người nổi da gà.
Hắn ta... hắn ta biết cái gì rồi? Chẳng lẽ nhận ra anh không phải nguyên chủ thật sao? Không thể nào, chẳng lẽ người cổ đại đều thông minh đến vậy ư?
"Lúc đầu có phải ngươi đã nói với Vương gia rằng mình không biết cưỡi ngựa? Rồi ngươi làm bộ làm tịch nũng nịu để Vương gia dạy ngươi cưỡi, sau đó lại giả vờ ngã xuống, ngã thẳng vào lòng Vương gia, nhân cơ hội thắt chặt tình cảm. Thì ra đây chính là thủ đoạn ngươi quyến rũ Vương gia!" Phương Tử Diệp nói xong, mặt mày hớn hở như Bao Thanh Thiên phá án, đắc ý vô cùng: "Ai ngờ ngươi tính toán trăm bề lại không tính được cuối cùng người dạy ngươi lại là ta.
Thế nên ngươi chẳng có cơ hội quyến rũ Vương gia nữa!"
"Ngươi... ngươi nói bậy!" Lạc Tử Ninh tức muốn bật ngửa, nghiêm mặt hỏi lại: "Có phải ngươi thích Vương gia nên mới chướng mắt ta như vậy? Nếu ngươi thật sự thích Vương gia chi bằng thỉnh cầu Hoàng thượng ban ân đi, cũng gả vào Vương phủ này cùng ta hầu hạ Vương gia thì hơn?"
"Ngươi mới nói bậy!" Phương Tử Diệp lập tức đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi: "Ta đường đường có vợ có con, nào có cái thói long dương chi hỉ đó? Ngươi đừng làm ô uế tấm lòng tôn kính của ta đối với Vương gia! Ta chỉ thấy ngươi hoàn toàn không xứng với Vương gia, tốt nhất nên sớm dẹp cái ý định quyến rũ đi. Đợi khi nào ta tìm được một vị quý nữ thật sự xứng đáng, ta sẽ đưa tới để Vương gia sớm bỏ ngươi đi!"
Lạc Tử Ninh tức đỏ bừng cả mặt. Từ trước đến nay anh nhường nhịn Phương Tử Diệp, không dám phô trương tình cảm trước mặt y, chỉ sợ y thoát fan rồi không giúp Vương gia nữa. Nhưng giờ Phương Tử Diệp lại muốn gạt anh ra thay bằng một người khác, cái đó thì tuyệt đối không được. Không làm Vương phi nữa, anh lấy gì để quản lý cái thành này? Lấy gì mà phát triển sự nghiệp, mấy cái xưởng của mình?
Nghĩ tới đây, Lạc Tử Ninh cũng thông suốt rồi, có hay không có Phương Tử Diệp cũng chẳng sao, Tri phủ đã nằm trong tay Vương gia, Vương gia muốn làm gì thì làm. Sau này anh cũng có thể hỗ trợ Vương gia, chẳng cần phải chiều chuộng Phương Tử Diệp nữa!
Anh lạnh lùng liếc Phương Tử Diệp một cái, trong lòng thầm nghĩ Phương Tử Diệp, cậu đã chạm vào vảy ngược của tôi thì đừng trách tôi nói mấy lời cậu không thích nghe để chọc tức cậu!
Lạc Tử Ninh hất cằm, giọng điệu đầy khoe khoang: "Phu quân rất thương ta, ta đâu cần phải đi quyến rũ Vương gia. Vương gia vốn đã yêu ta đến chết đi sống lại rồi, nếu ta thật sự quyến rũ thì hồn Vương gia sớm đã bay mất tiêu rồi ấy chứ."
"Ngươi nói láo! Ta không tin!" Phương Tử Diệp tức tối giậm chân, giọng đầy phẫn nộ: "Vương gia là nhân vật như thần tiên, làm sao có thể thích ngươi? Ngươi đúng là vừa tầm thường vừa tự tin!"
"Ta không phải tự tin mù quáng mà là vì Vương gia thật sự yêu ta đến chết đi sống lại. Nếu không sao Vương gia lại ngủ chung chăn với ta, còn nắm tay ta nữa chứ?" Lạc Tử Ninh giận dữ cãi lại, trông hệt như một đứa trẻ ngang bướng thích hơn thua, khoe khoang rằng anh trai tôi dám ăn cứt đấy vậy.
"Chuyện ban đêm ngủ còn nắm tay, ai mà nhìn thấy? Ngươi nói bừa ra thì chúng ta làm sao biết thật hay giả?" Phương Tử Diệp cười nhếch mép, hả hê như thể vừa lật tẩy được lời dối trá to lớn nhất trên đời.
"Vừa rồi không phải chính ngươi còn nói Vương gia che chở ta sao? Thế nào, lời mới nói xong mà ngay sau đó đã quên sạch rồi à?" Lạc Tử Ninh liền phản đòn.
"Vương gia che chở ngươi là vì ngài ấy giữ thể diện cho chính mình thôi, chứ đâu phải vì ngươi." Phương Tử Diệp nói chắc như đinh đóng cột, dường như tin chắc rằng Vương gia tuyệt đối sẽ không coi trọng bất cứ ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!