Chương 46: (Vô Đề)

Hoắc Lệnh Chi nghe anh nói, vốn dĩ hắn cũng có thể tự mình ứng phó tên Khâm sai kia nhưng thấy Lạc Tử Ninh cuống quýt bận rộn lo liệu, hắn liền thuận theo ý anh, ngoan ngoãn nằm lên giường.

Lạc Tử Ninh kéo chăn đắp kín cho hắn, nghiêm túc đánh giá rồi cau mày:

"Trông huynh còn khỏe quá. Phải sai mấy nha hoàn lấy ít phấn bôi cho môi huynh trông nhợt nhạt đi, để người ta vừa nhìn đã thấy huynh sắp hấp hối rồi."

Nói đến đây, anh lại thoáng lo sợ: "Nhỡ Khâm sai thấy huynh vốn đã sắp chết, lại tiện tay bồi thêm một đao thì sao? Khâm sai tất nhiên là do Hoàng thượng phái tới, lẽ nào hắn ta lại muốn ngầm ám sát huynh? Không được! Huynh tuyệt đối không thể chết. Huynh mà chết, ta cũng chẳng sống nổi!"

Trong lòng anh cuống quýt, Hoàng đế đã hạ lệnh anh bỏ độc vào rượu của Vương gia, đây là tuyệt mật không thể tiết lộ. Cách giữ kín bí mật tốt nhất chính là giết anh diệt khẩu, vì vậy anh mới lỡ lời thốt ra nếu Vương gia chết anh cũng sẽ chẳng sống nổi.

Nhưng Hoắc Lệnh Chi lại hiểu sai ý, ngỡ rằng Lạc Tử Ninh vì tình cảm sâu nặng, coi nếu mình chết đi thì anh cũng chẳng muốn sống nữa.

Hắn vươn tay, nắm lấy bàn tay đang khua loạn xoay khắp nơi, giọng trầm ổn: "Đừng lo. Bổn vương sẽ không chết, mà ngươi cũng vậy."

Lạc Tử Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt bỗng bình tĩnh lại như tìm được chỗ dựa: "Nếu hắn ta thật sự muốn giết huynh, vậy thì ta giết hắn ta trước. Sau đó hai ta bỏ trốn ra cùng nhau tiêu dao thiên hạ."

Hoắc Lệnh Chi: "..." Hoàn toàn không cần thiết.

Đúng lúc này, Trần bá bước vào thông báo Khâm sai đến rồi, đang đứng ngay ngoài cửa phủ.

Lạc Tử Ninh giật mình: "Nhanh vậy sao? Vừa vào thành không nghỉ ngơi một hai ngày đã chạy tới?"

Anh hấp tấp chạy ra ngoài. Trần bá vội vàng đi theo giải thích: "Tri phủ cũng đến. Vừa rồi Tri phủ lén nói với ta, Khâm sai đến thành chỉ nói vài câu với ông ta, sau đó liền bảo phải tới thẳng Vương phủ. Tri phủ cũng khuyên hắn ta nghỉ ngơi, ăn chút gì rồi hãy đi nhưng Khâm sai nhất mực bác bỏ, lập tức kéo người tới đây."

Nghe vậy, Lạc Tử Ninh càng thấy vị Khâm sai này đến chẳng có ý tốt. Trong lòng anh thấp thỏm, thậm chí lo ra khỏi cửa liền bị bắt giữ xử ngay tại chỗ, anh thoáng nghĩ hay là quay lại kéo Vương gia ra đi cùng, để Vương gia còn có thể bảo vệ anh.

Nhưng chưa kịp xoay người, bọn họ đã tới ngay cửa chính. Lúc này muốn né tránh cũng không được nữa anh đành cắn răng lấy dũng khí bước ra.

Ngoài cửa phủ đã đứng chật người, có người mà Khâm sai mang theo, có cả nha dịch quan phủ, Tri phủ và Sư gia cũng đều ở đó. Ai nấy sắc mặt âm trầm, như đang ngầm báo cho anh biết — một kiếp nạn lớn đã ập đến.

Lạc Tử Ninh lập tức nhìn ra được vị Khâm sai trong đám đông.

Đó là một nam tử nổi bật nhất, cưỡi trên con tuấn mã trắng muốt, khoác áo choàng dài, bên hông đeo trường kiếm. Đôi mắt phượng dài hẹp, dung mạo tuấn mỹ vô song.

Lạc Tử Ninh quan sát người kia thấy y mang khí chất cao ngạo, quanh thân tỏa ra phong thái thanh lãnh của một công tử quyền quý. Vừa nhìn đã biết loại người mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai ra gì lại còn khó đối phó.

"Ngươi chính là Lạc Tử Ninh?" Nam tử ngồi trên ngựa, giọng điệu cao ngạo, từ trên cao đánh giá anh từ đầu đến chân, trong mắt lộ rõ sự chán ghét không thể che giấu.

Lạc Tử Ninh lập tức cảm nhận được ác ý cùng sự khinh thường nặng nề tỏa ra từ hắn. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ trước đây nguyên chủ đã đắc tội tên Khâm sai này?

Thấy anh không đáp, Khâm sai liền xoay người xuống ngựa, bước đến ngay trước mặt. Khi ấy Lạc Tử Ninh mới nhận ra, đối phương cao hơn mình nửa cái đầu, từ trên nhìn xuống đầy khí thế áp bức.

Nhưng anh vốn ở cạnh Hoắc Lệnh Chi đã lâu, ai mà khí thế dọa người hơn được Vương gia chứ? Bởi vậy, anh chẳng hề sợ hãi vị Khâm sai trước mặt này.

"Đúng, ta là Lạc Tử Ninh. Còn ngươi chính là Khâm sai?" Anh hỏi lại.

"Vương gia ở đâu?" Khâm sai trầm giọng hỏi.

Không hiểu có phải ảo giác hay không, Lạc Tử Ninh cứ cảm thấy giọng nói cùng cách nói chuyện của y lại có vài phần giống Hoắc Lệnh Chi. Chẳng lẽ hai người có quan hệ huyết thống gì sao? Nhưng rõ ràng bề ngoài lại chẳng có chút tương đồng.

"Rốt cuộc ngươi còn có hiểu quy củ hay không? Dù sao ta cũng là Vương phi, gặp ta mà không quỳ hành lễ sao?" Lạc Tử Ninh cố ý lấy thân phận ra để đè ép y.

Khâm sai chỉ liếc anh một cái không đáp liền xoay người bước vào trong, nói với Trần bá: "Trần bá, dẫn ta đi vào."

Lạc Tử Ninh cau mày, thầm nghĩ y biết Trần bá? Quả nhiên là thân thích của Hoắc Lệnh Chi sao?

Nhưng ngay cả vẻ mặt Trần bá cũng lộ ra sự ngạc nhiên. Ông vừa dẫn đường vừa hỏi sao y biết tên mình.

Khâm sai lắc đầu: "Về mọi chuyện trong phủ này, ta đều đã nắm rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!