Lạc Tử Ninh đang lo lắng vì người trong Vương phủ quá ít thì tên buôn người đó lại tới mang người đến.
Nhưng tên buôn người mang ai đến? Từ khi lò gạch tuyển nhân công nhiều người trong thành đã có việc làm, cuộc sống khá hơn nhiều, lại còn có không ít người từ huyện và làng xa vất vả chạy đến làm việc, sao vẫn còn nhiều người phải bán con trai con gái như vậy?
Anh bảo Trần bá dẫn những người đó vào sân, còn mình đi xem thử.
Lần này tên buôn người mang đến khá nhiều, tận ba mươi người, không phải toàn trẻ con, có đủ nam nữ lẫn người già.
Nam giới đều khoảng mười tuổi, đang trong tuổi khỏe mạnh và ăn nhiều, còn có khoảng mười cô gái chừng tám, chín tuổi nhìn là biết gia cảnh nghèo khó mới phải bán đi, còn lại là vài bà già khoảng bốn, năm mươi tuổi trông khỏe mạnh, dường như có kinh nghiệm và hiểu biết khá nhiều.
Lạc Tử Ninh quan sát một lượt, vốn còn định nếu thấy những đứa mắt lươn lẹo, mặt mũi gian xảo thì không mua, ai ngờ ra ngoài xem thử, ai cũng khá ổn, có thể mua.
Anh hỏi tên buôn người: "Những người này mua ở đâu vậy?"
Tên buôn người cười nói: "Ở trong thành người ít, từ lâu không còn mua được những đứa trẻ như vậy, đây đều là mua từ bên ngoài về, biết ngài vừa mới chuyển đến chắc chắn thiếu người nên tôi đã chọn lọc kỹ càng, không tốt thì tôi cũng không dám lừa ngài, rốt cuộc tôi cũng không muốn mất đầu đâu."
Lạc Tử Ninh nghe vậy, trong lòng thầm nghĩ chuyện Hoắc Lệnh Chi chém đầu truyền tin nhanh thật.
Anh lần lượt đánh giá từng người, hỏi thử những người này có phải do bị gia đình bán đi, có tự nguyện hay là bị bắt cóc.
Mấy đứa nhỏ thì đều là do người nhà bán cho bọn buôn người, còn mấy bà lão kia thì đều là góa phụ. Có người chồng chết, lại không có con cái, ruộng đất bị thúc bá chiếm đoạt, đành đường cùng mà bán thân làm nô. Cũng có người vì nhà gặp thiên tai, không sống nổi nữa chỉ có thể bán thân làm gia nô.
Những đứa trẻ nhỏ đều là do gia đình bán cho tên buôn người. Mấy bà lão kia phần lớn đều là góa phụ, có người chồng mất sớm lại không có con, ruộng đất bị anh em trong họ chiếm đoạt, không còn đường sống mới phải bán thân làm gia nô. Cũng có người vì gặp tai họa, không thể sống tiếp được, đành bán mình để làm gia nô.
Giá bán cũng không đắt, tương tự lần mua bọn trẻ con. Trong lòng Trần bá còn thấy lỗ mà Lạc Tử Ninh không thèm mặc cả, dù sao hôm qua vừa được bồi thường ba vạn lượng, trong tay đang dư tiền liền bảo Trần bá dứt khoát trả bạc.
Tên buôn người vui vẻ rời đi, trước khi đi còn hỏi Lạc Tử Ninh có thiếu người nữa không, hắn ta có thể đưa thêm một lứa, chỉ cần Vương phi mở miệng.
Lạc Tử Ninh nghĩ ngợi, đợi đến lúc thời tiết ấm lên anh còn phải trồng lúa, trồng rau. Ngoài ra, anh còn muốn chế ra xi măng để sửa chữa nhà cửa, những việc này đều phải giữ kín, đặc biệt là chuyện xi măng, càng không thể để Hoàng thượng hay bất kỳ ai biết được.
Thậm chí anh còn nghĩ xa nếu sau này Vương gia cùng Hoàng thượng xảy ra binh đao, có thành lũy được xây bằng xi măng kiên cố thì quân Hoàng thượng cũng khó công phá. Ngược lại, nếu bí mật bị lộ triều đình học được cách làm xi măng, cũng xây thành tường kiên cố thì mai này Vương gia muốn xuất binh công thành sẽ vô cùng khó khăn.
Cho nên việc này nhất định phải tuyệt đối bảo mật, chỉ có thể giao cho những người anh tin tưởng. Mà khế ước bán thân của những gia nô này đều nằm trong tay anh, hành tung không được tự do cũng chính là lực lượng đáng tin nhất.
Trong lòng Lạc Tử Ninh không muốn thấy con người bị buôn bán như gia súc nhưng muốn giải phóng bọn họ thì phải đợi sau này phát triển ổn định, mọi người đều có cơm ăn áo mặc, tất nhiên sẽ chẳng còn ai phải bán thân làm nô lệ.
Sau này, anh dự tính thổi gió bên tai Hoắc Lệnh Chi, chờ đến khi Hoắc Lệnh Chi đăng cơ làm Hoàng thượng thì định ra một điều luật, cấm hẳn việc buôn bán người, nói không chừng Hoắc Lệnh Chi sẽ đồng ý.
Nghĩ đến đây lại hơi xa xôi, điều phiền não trước mắt là anh vốn từ trước khi xuyên tới đây chưa từng làm việc nặng nhọc, càng chưa từng cày cấy. Bảo anh trồng dăm ba gốc rau chơi chơi thì còn được chứ để anh tự mình canh tác cả một mảnh ruộng thì tuyệt nhiên không làm nổi.
Anh dặn tên buôn người: "Lần sau mang cho ta vài người biết trồng trọt, vài người biết chăn nuôi, còn có kẻ nào sức vóc khỏe mạnh thì càng tốt. Nhất định phải có lai lịch rõ ràng, nếu dám đưa đến mấy kẻ nguồn gốc mờ ám ngươi biết hậu quả rồi đấy."
Tên buôn người lập tức nịnh nọt: "Dù ta có lừa ai thì cũng không dám lừa Vương phi, ta đây còn muốn giữ cái mạng nhỏ này cơ mà."
Đợi hắn ta rời đi rồi, Lạc Tử Ninh liền gọi Triệu Tiểu Ngư và Trần bá tới, phân phó Trần bá dẫn đám thiếu niên kia đi tắm rửa chải gội, còn Triệu Tiểu Ngư thì đưa đám nha đầu cùng mấy bà lão đi rửa ráy sạch sẽ.
Có điều những người mới tới này mặc y phục rách rưới, tạm thời không có áo quần thay cho bọn họ.
Nhân số lại quá đông, trong thành hàng bán quần áo may sẵn vốn chẳng nhiều. May thay giờ đây anh đã có xưởng dệt, có thể bảo nhóm thợ may ở đó làm một mẻ y phục.
Làm quần áo cần thời gian, hiện tại chỉ có thể tạm cho bọn họ rửa mặt mũi, chải chuốt tóc tai cho sạch sẽ.
Đợi đến khi bọn họ đều được thu xếp chỉnh tề mới đưa tất cả vào trong viện, chờ Lạc Tử Ninh sắp xếp.
Trong lòng bọn họ vô cùng thấp thỏm, trước khi tới đây tên buôn người đã dọa dẫm không ít lần nói Vương gia một hơi chém liền tám mạng, mà đều là hạng ác bá cả. Còn bảo bọn họ phải ngoan ngoãn giữ phận, chớ chọc Vương gia giận, lại càng không được đắc tội với Vương phi bởi lẽ lý do Vương gia ra tay chính là vì Vương phi.
Trên đường tới đây, bọn họ sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, trong bụng đoán chắc từ nay về sau chẳng thể có ngày lành tháng tốt, bị đánh mắng còn đỡ, sợ nhất là còn phải lo tới cả tính mạng.
Song bọn họ nhát gan cũng chẳng dám bỏ trốn, đành phải lũ lượt mà đi theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!