Trần bá nghe không hiểu ý của Lạc Tử Ninh nhưng vẫn rất để tâm chuyện Vương phi muốn đưa Hoắc Lệnh Chi đến thanh lâu.
Hoắc Lệnh Chi thì chẳng nói gì, ông đâu dám tùy tiện chỉ trỏ sợ lỡ chọc Vương gia không vui rồi lại vì dỗ dành Vương phi mà phạt ông.
Trần bá gọi Trụ Tử chuẩn bị xe, Lạc Tử Ninh còn gọi cả Tiểu Hồng và Tiểu Thúy đi cùng.
Anh gọi hai nàng là để dạy những người kia học cách kéo sợi len.
Tuy nhiên anh không nói thẳng, Tiểu Hồng và Tiểu Thúy cũng chẳng rõ Vương phi gọi mình đi là có dụng ý gì, chỉ tưởng rằng Vương phi muốn mang nha hoàn ra ngoài theo hầu, dù hai người không hề muốn đến chốn đó nhưng chủ đã sai thì đành phải đi theo.
Khi đến nơi, anh hơi ngẩn người. Nơi này đúng là khá lớn, là một khu ba gian liên tiếp nhưng vẫn nhỏ hơn nhiều so với tưởng tượng.
Ban đầu anh nghĩ nơi có thể chứa được trăm người thì hẳn phải rộng ngang ngửa vương phủ nhưng thực tế thì còn cách xa lắm.
Khi bọn họ vừa tới cổng, một người phụ nữ ăn diện lộng lẫy, tay phe phẩy khăn lụa, vội vàng chạy ra đón. Bà ta vốn là tú bà ở đây, hôm qua nghe Tri phủ nói kỹ viện này đã được giao cho Lạc Tử Ninh, đổi chủ rồi đương nhiên bà ta phải nhanh chóng tìm cách lấy lòng.
Thấy Lạc Tử Ninh bước xuống xe ngựa, khí chất và dung mạo kia khiến bà ta thoáng ngỡ là Vương gia, chẳng bao lâu sau lại thấy Hoắc Lệnh Chi ngồi trên xe lăn đi xuống, bà ta mới chợt nhớ ra Vương gia là kẻ tàn phế.
Vậy thì người đứng cạnh hẳn là Vương phi, Vương phi dung mạo tuấn mỹ thế kia khó trách Lâm Hắc Hổ lại to gan đến vậy, còn muốn cướp Vương phi đi. Chỉ riêng gương mặt ấy thôi, có chết vì anh cũng chẳng oan.
Chỉ là lần đầu tiên bà ta thấy chuyện kỳ lạ như vậy, phu thê cùng nhau đi thanh lâu, quả thật mới mẻ.
Mới mẻ thì mới mẻ nhưng giờ Lạc Tử Ninh là chủ nhân mới, bà ta phải nhanh chóng tiến đến nịnh bợ.
"Ngài đến sớm quá, các cô nương còn chưa dậy đâu. Đêm qua bận suốt một đêm hay là để hôm khác ngài lại đến?" Tú bà cười nịnh nói.
Lạc Tử Ninh ngửi thấy mùi phấn son nồng nặc trên người bà ta, liền hắt xì mấy cái, cau mày: "Bà đừng lại gần quá. Ăn nói cho đứng đắn một chút, chúng ta tới đây là để bàn chuyện công việc."
Trong lòng tú bà thì thầm bàn công việc? Ở kỹ viện này còn có thể bàn việc gì ngoài cái chuyện kia?
"Vừa nãy bà nói đêm qua bận một đêm, vậy bận cái gì?" Lạc Tử Ninh hỏi.
"Thì tiếp khách chứ còn gì nữa." Tú bà đáp.
"Đêm qua nơi này đã là của ta, ta không cho phép tiếp khách, sao bà lại dám tự ý làm chủ?" Lạc Tử Ninh vừa thấy tú bà này đã thấy bực bội.
"Đều là lỗi của ta, ta chỉ nghĩ muốn giúp Vương gia Vương phi kiếm thêm ít bạc thôi." Tú bà tự vỗ vào miệng mình mấy cái lấy lệ, trong lòng thì nghĩ Vương phi chắc là mới tiếp quản nên muốn ra oai phủ đầu. Vương phi muốn nơi này, chẳng phải cũng vì nhìn thấy lợi nhuận sao: "Vương gia Vương phi bớt giận, sau này tất cả đều nghe Vương phi sai bảo."
"Nơi này nghèo vậy lấy đâu ra nhiều người tới tìm kỹ nữ?" Lạc Tử Ninh đẩy xe lăn cho Hoắc Lệnh Chi đi vào trong, vừa đi vừa nhíu mày thấy nơi này hoàn toàn khác với tưởng tượng.
Sân thứ nhất là dãy phòng nhỏ san sát, chẳng khác nào ký túc xá, chắc trong mỗi gian chỉ đủ chỗ đặt một chiếc giường. Sân thứ hai khá hơn một chút, rộng rãi hơn đôi phần, còn sân thứ ba thì xem ra xa hoa hơn hẳn, chỉ cần nhìn cánh cửa cũng đoán được bên trong trang trí tinh xảo.
"Trước kia thì không có bao nhiêu người tới, cũng chỉ có mấy thương nhân lớn trong thành còn lại chính là tên hỗn đản Lâm Hắc Hổ ngày ngày tới, hắn coi nơi này như hậu cung của mình vậy." Tú bà cười nịnh nọt: "Nhưng giờ thì tốt rồi, chẳng phải người mở lò gạch sao, những công nhân của người có tiền tất nhiên sẽ tới đây."
"Cái gì?" Lạc Tử Ninh không ngờ những người chất phác ấy lại có thể làm loại chuyện bẩn thỉu này, trong lòng anh tự nhủ không thể dùng ánh mắt người hiện đại để phán xét người xưa, lúc này mới miễn cưỡng đè nén được cơn giận: "Bà đừng có lừa ta, những người đó nghèo đến mức sắp không đủ ăn, làm sao có thể tới đây tiêu tiền?"
"Nơi này cũng không đắt, kỹ nữ ở đây cũng phân ba bảy loại, loại thấp nhất thì không biết cầm kỳ thi họa, diện mạo không đẹp, tuổi lớn hơn nhưng rẻ mà tốt, một lần chỉ hai văn tiền." Tú bà giơ hai ngón tay.
"Hai văn? Ta thấy Lâm Hắc Hổ hẳng phải loại người biết làm từ thiện." Lạc Tử Ninh hoàn toàn không tin, cho rằng bà ta đang nói dối.
"Đương nhiên không phải làm từ thiện rồi, những kẻ có tiền đến đây đều chọn loại trẻ trung, xinh đẹp, biết lấy lòng người. Còn mấy kẻ tuổi tác đã cao, nhan sắc tàn phai, lại thêm vụng về ngốc nghếch thì chẳng lẽ nuôi không công? Thế nên để bọn họ với giá rẻ, mà khách lại đông một nữ nhân một đêm có thể tiếp ba bốn chục người." Tú bà nén cười nói: "Người đừng thấy đám đàn ông kia khỏe mạnh cường tráng nhưng nhanh lắm, có kẻ chỉ dăm ba lượt là xong, xong thì lại đến người tiếp theo.
Một đêm kiếm sáu mươi văn không phải chuyện khó, số tiền đó còn nhiều hơn đám công nhân ở lò gạch của người kiếm được đấy."
Lạc Tử Ninh nghe những lời này thì vừa chấn động vừa đau lòng, trong lòng vô cùng khó chịu, xã hội phong kiến quả thật là một xã hội ăn thịt người.
Thấy sắc mặt anh khó coi như sắp nổi giận, tú bà vội vàng chữa cháy: "Trong thành này dân số vốn ít, Lâm Hắc Hổ lại cướp bóc khắp nơi, nhiều nhà có con gái đều vội chạy trốn. Thành ra số nữ nhân trong thành ít hơn nam nhân, để lại một đám trai tân, chúng chẳng phải đều phải đến nơi này sao, bằng không đến bóng dáng đàn bà cũng chẳng thấy được."
Lạc Tử Ninh thở dài, hiểu rằng muốn thay đổi hiện trạng này không phải chỉ nổi giận là xong mà cần phải phát triển, phải đổi thay tình cảnh nơi đây thì mọi người mới có thể sống tốt hơn: "Ở đây có gian phòng nào lớn một chút không, gọi tất cả mọi người đến tập hợp, ta muốn mở một cuộc họp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!