Lạc Tử Ninh nhận lấy ba vạn lượng bạc cùng khế đất, khế nhà của thanh lâu và cả những khế bán mình của các cô nương bên trong từ tay Tri phủ, vui vẻ cất kỹ rồi rời đi.
Tri phủ lau mồ hôi, lập tức viết tấu chương gửi lên Hoàng thượng, bẩm báo việc này rõ ràng.
Còn tiểu thiếp của Tri phủ, tuy đã được đưa về nhà nhưng vẫn sai người âm thầm theo dõi động tĩnh bên này. Nàng ta chỉ biết Vương gia và Vương phi từng đến nha môn nhưng cụ thể nói gì thì không rõ, chỉ nghe nói cuối cùng Tri phủ phải bồi thường bạc cho Vương phi, thậm chí còn đem cả sản nghiệp của Lâm Hắc Hổ giao ra.
Nàng ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ chờ Tri phủ trở về sẽ cào nát mặt gã ta để sau này gã ta đừng hòng bước vào phòng mình nữa.
Thế nhưng còn chưa đợi được người, đã thấy mấy gia đinh xông vào. Bất chấp nàng ta kinh ngạc chất vấn, một kẻ bịt miệng nàng ta, một kẻ khác trói chặt tay chân sau đó nhét nàng vào bao tải, vác thẳng ra ngoài.
Trong lòng nàng ta dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng, trực giác mách bảo chuyện sắp xảy ra tuyệt đối chẳng phải điều gì tốt đẹp.
Nàng ta không hiểu, rõ ràng đệ đệ mình đã bị người ta giết vậy mà trượng phu chẳng những không báo thù cho mình, ngược lại còn muốn hại chết nàng ta.
Nhưng mấy gia đinh kia chẳng cho nàng ta cơ hội nghĩ nhiều. Chúng khiêng thẳng ra bờ sông, đục một cái hố lớn trên mặt sông đóng băng rồi trực tiếp ném nàng ta xuống. Nước lạnh buốt tràn vào, nàng ta đang sống sờ sờ cứ vậy mà bị dìm chết dưới lớp băng.
Sau khi gia đinh quay về bẩm báo người đã chết, Tri phủ mới thở phào nhẹ nhõm.
Gã ta vốn si mê tiểu thiếp nhưng cũng chỉ vì ham mê nhan sắc mà thôi. Nếu để lộ chuyện đệ đệ nàng ta công khai trêu ghẹo Vương phi chắc chắn gã ta sẽ bị liên lụy, nhẹ thì mất chức, nặng thì cả nhà bị lưu đày, cho nên giết tiểu thiếp lại là cách tốt nhất. Gã ta có thể một mực chối bỏ quan hệ nói rằng mình đã bán tiểu thiếp, còn kẻ kia chỉ mượn danh nghĩa gã ta làm càn khiến gã ta mang tiếng xấu, bản thân gã ta chẳng qua chỉ là một kẻ vô tội đáng thương.
Người khác chết còn hơn gã ta chết, trong lòng gã ta chẳng những không áy náy trái lại còn cảm thấy mình thật khôn ngoan. Trở về nhà, đứng trước căn phòng mà tiểu thiếp từng ở, gã ta lẩm bẩm một lúc lâu: "Nếu nàng có hóa thành quỷ thì cũng đừng oán ta. Tất cả đều do Vương phi mà ra, nếu không phải y sinh ra quá đẹp khiến Lâm Hắc Hổ mất kiểm soát thì sao nàng có thể gặp họa? Nếu có xuống địa phủ kiện cáo thì hãy kiện Vương phi, là y ép người quá đáng, ép nàng vào chỗ chết. Nhớ kỹ, tất cả đều là lỗi của Vương phi, tuyệt đối không phải ta."
Gã ta lẩm bẩm oán trách suốt nửa ngày rồi sai người quét dọn sạch sẽ toàn bộ viện tử này, lại đặc biệt mời mấy vị hòa thượng đến tụng kinh siêu độ, trừ tà xua xui, lúc ấy mới tạm thấy yên tâm trong lòng.
Chử Lục vốn có một hạ nhân hôm đó không theo ra ngoài, may mắn sống sót. Người này thường ngày chỉ lo việc hầu hạ giặt giũ, bưng nước, thay quần áo, hoàn toàn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, y chỉ biết tin chủ tử mình đã chết thảm.
Đêm đó, hạ nhân kia vội vã chạy về nhà báo tin dữ.
Chử Lục tuy là đương gia nhưng phía trên vẫn còn cha mẹ, dưới có mấy người đệ đệ, ngoài ra còn cả đám huynh đệ cùng cha khác mẹ. Cả một gia tộc đông đúc, người trong nhà nghe tin ai nấy đều bàng hoàng.
Bọn họ vốn biết Chử Lục ra ngoài là để đánh cắp phương thuốc nhưng sao mới đi ăn trộm công thức thôi lại mất mạng chứ?
Họ vội vã tra hỏi tên hạ nhân rốt cuộc Chử Lục bị ai giết? Chẳng phải hắn đi tìm Lâm Hắc Hổ sao? Lâm Hắc Hổ vốn là ác bá nổi tiếng ở đó, sao lại bị người ta giết cùng với Chử Lục?
Tên hạ nhân kia ấp úng mãi mới nói rõ ràng Lâm Hắc Hổ dẫn Chử Lục đi ra ngoài, nghe đâu là muốn đến gây chuyện với Vương gia. Kết quả là cả đám bị Vương gia giết sạch mà Lâm Hắc Hổ còn chết thảm hơn Chử Lục, đầu cũng bị chặt.
Nghe đến đây, cả nhà đều biến sắc, nhi tử nhà bọn họ tuy hỗn láo nhưng đâu thể nào ngu ngốc đến mức đi trêu chọc Vương gia chứ!
Họ không tin, cho rằng trong chuyện này nhất định có ẩn tình, nhà họ vốn có nhiều mối quan hệ liền lập tức cho người đi dò la nguyên do.
Nhưng càng hỏi thăm càng khiếp đảm, thì ra Chử Lục cùng Lâm Hắc Hổ dám đi trêu ghẹo Vương phi! Ăn cắp phương thuốc thì cả nhà đều biết nhưng ăn cắp thì ăn cắp, cớ gì lại đi theo tên ngu Lâm Hắc Hổ giở trò với Vương phi? Chẳng lẽ chán sống rồi à?
Đây chính là tội lớn đến mức mất đầu, không chỉ riêng Chử Lục chết là xong mà cả gia tộc đều có nguy cơ bị liên lụy.
Lúc này, Chử gia thật sự hoảng loạn, cha mẹ khóc lóc thảm thiết còn anh em họ hàng thì ai nấy đều oán trách Chử Lục. Cái thằng trời đánh này, không lo giữ mình lại còn dám trêu chọc Vương phi! Đúng là sao chổi hại cả gia tộc phải vạ lây.
Không ai dám chần chừ, trước khi quan phủ ập đến bắt người, bọn họ vội vàng bán tháo tửu trang, nhà cửa rồi thu dọn đồ đạc bỏ trốn.
Cùng lúc đó, Hoàng thượng liên tiếp nhận được ba phong thư khẩn. Phong thư thứ nhất từ Tri phủ Trần đại nhân báo rằng Lâm Hắc Hổ vì trêu chọc Vương phi mà bị Vương gia g**t ch*t.
Phong thư thứ hai do quan viên địa phương gửi tới cũng xác nhận việc này, đồng thời tâu rằng cả nhà Chử Lục đã bỏ trốn, chưa rõ tung tích, xin thánh chỉ của Hoàng thượng có cần phát lệnh truy nã hay không.
Phong thư cuối cùng là của Lạc Tử Ninh. Trong thư, anh kể rằng trong thành có một tên ác bá tên Lâm Hắc Hổ ham mê nam sắc, vừa ý anh nên toan giết Vương gia để cướp người. Vương gia liều chết chống trả, cuối cùng mới giết sạch bọn chúng.
Lạc Tử Ninh còn bịa thêm mấy vết thương cho Vương gia, lại tỏ ra đáng thương, chẳng qua cũng chỉ là nói bừa.
Anh còn nói rằng bản thân bị làm nhục, từng tuyệt vọng đến mức không muốn sống nữa. Nhưng vì còn mang trên vai trọng trách Hoàng thượng giao phó, anh đành phải nén đau khổ cố gắng sống tiếp.
Cuối thư, anh nhấn mạnh nếu bọn ác nhân chỉ muốn làm nhục anh thì Vương gia chắc chắn sẽ không ra tay nhưng vì chúng vừa muốn làm nhục anh, vừa muốn giết Vương gia nên Vương gia mới buộc phải phản kích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!