Chương 40: (Vô Đề)

Lạc Tử Ninh lấy áo choàng, giày và găng tay mới mà anh làm trước Tết, cái này là anh đặc biệt làm cho Hoắc Lệnh Chi trong dịp năm mới, chẳng qua tại dạo này không có việc ra ngoài nên không có cơ hội mặc.

Cảm giác hóa trang thành nam chính khá thú vị, với ngoại hình của Hoắc Lệnh Chi nếu bước chân vào làng giải trí thời hiện đại, chỉ với nhan sắc thôi chắc chắn trở thành diễn viên hàng đầu hoặc trở thành siêu mẫu quốc tế, còn những người bình thường như anh chắc chắn không có cơ hội tiếp xúc những người có giá trị nhan sắc cao như vậy.

Lạc Tử Ninh buộc dây áo choàng cho hắn, anh hài lòng gật đầu. Nếu hắn nhận quay quảng cáo với vẻ ngoài điển trai như thế này nhất định phải bắt đầu từ một trăm vạn, anh thực sự rất muốn đưa Hoắc Lệnh Chi về nhà rồi đưa hắn vào làng giải trí để hắn kiếm tiền cho mình.

Trong lòng Lạc Tử Ninh thầm lau đôi mắt bị tiền tài làm mù mắt: "Phu quân thấy sao, mặc thoải mái không?"

"Ừ." Hoắc Lệnh Chi cúi đầu nhìn phát hiện đôi giày của Lạc Tử Ninh cùng kiểu với giày của hắn, găng tay và áo choàng cũng vậy.

Quần áo bọn họ mặc đều là đồ lúc trước mang theo, chỉ có áo choàng, giày và găng tay là mới làm gần đây.

"Sao bổn vương cứ cảm thấy ra ngoài đi dạo là giả, ngươi muốn thấy ta đi giày mới là thật?" Hoắc Lệnh Chi hỏi đùa.

Lạc Tử Ninh cười ngây ngô nói: "Đôi giày và găng tay này được làm từ da cừu chúng ta ăn trong dịp Tết, chúng ta ăn thịt còn mặc da của chúng, thật sự đúng là một đám người xấu."

"Ta biết rồi, sau này trong phủ không ăn thịt cừu nữa." Hoắc Lệnh Chi nói.

"Khó mà làm được, cừu con đáng yêu như vậy sao có thể không ăn thịt cừu!" Lạc Tử Ninh dùng ngón tay đếm: "Thịt cừu có thể ăn được, da có thể dùng làm giày, lông có thể dùng làm áo len, cừu con thật đáng yêu!"

Hoắc Lệnh Chi: "..."

"Đi thôi." Lạc Tử Ninh đẩy hắn ra cửa, còn đưa mười đứa nhỏ theo.

Bọn trẻ ăn mặc gọn gàng, trong tay cầm gậy gộc mà Trần Đại đã làm cho chúng.

Thật ra lúc đầu Lạc Tử Ninh muốn bọn họ cầm đao trông càng uy nghiêm hơn, để đến khi người khác thấy đao trong tay bọn nhỏ thì không dám tới gần.

Nhưng Hoắc Lệnh Chi nói với hắn ta không có nhiều vũ khí như vậy, cho nên chỉ có thể cầm tạm gậy gộc đã.

Nhưng mấy đứa nhỏ này lớn rất nhanh, chuyện làm hộ vệ cũng giống vậy, chúng xếp hàng trái phải đi hai bên xe ngựa, trông rất phô trương.

Lạc Tử Ninh rất hài lòng: "Coi như ta mang theo hộ vệ lúc ra ngoài."

Đầu tiên bọn họ đến lò gạch, còn chưa xuống xe đã thấy bên trong ba tầng bên ngoài ba tầng lò gạch chật kín người.

Mấy ngày nay Trần Nhị luôn bận rộn tuyển dụng công nhân cho lò gạch, anh nói với Trần Nhị tuyển được bao nhiêu thì tuyển bấy nhiêu nhưng phải tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu và có thể làm việc.

Hắn ta vốn tưởng trong thành không có nhiều người, cùng lắm chỉ có thể tuyển được một trăm người, hai ngày nữa hắn ta có thể hoàn thành công việc nhưng không ngờ hôm nay lại bị chặn ngay ngoài cửa, hắn ta vốn hoàn toàn không thể đi qua.

Lão xưởng trưởng đưa con cháu mình đến đó để duy trì trật tự và để bọn họ xếp hàng nhưng những người này cứ không ngừng chen vào vì sợ không tới lượt mình.

Lạc Tử Ninh vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng bọn họ hô to: "Hôm qua ta không thể chen vào, hôm nay ta nhất định phải đi vào."

"Đã tuyển bốn ngày rồi, ta còn nghe nói mấy ngày trước đã tuyển được hơn hai trăm người. Nếu hôm nay không thể chen vào e rằng không vào được."

"Kiếm ở đâu công việc năm văn tiền chứ, hơn nữa còn là lò gạch của vương phủ, có vương gia che chở chúng ta, chúng ta sẽ không còn sợ tên cẩu tri phủ kia nữa."

Sau khi người kia nói xong, mọi người càng chen chúc mạnh hơn, thậm chí còn thấy mấy chiếc giày rơi trên mặt đất.

Lạc Tử Ninh biết người ở đây nhất định rất hận tri phủ nhưng anh không ngờ bọn họ lại dám hô to cẩu thái thú trên đường, đám người cổ đại này thật sự rất to gan.

Anh nói với Hoắc Lệnh Chi: "Trước tiên phu quân cứ ở trong xe ngựa một lát, ta đi duy trì kỷ luật."

Nói xong anh liền nhảy xuống xe, đi vòng ra cửa sau rồi vào, khi bước vào phòng đã chật kín người. Mà Trần Nhị đang tuyển dụng công nhân đã bị đám đông chen lấy bao kín.

"Trần Nhị." Lạc Tử Ninh còn chưa đi tới được cửa phòng anh chỉ có thể đứng ngoài cửa sổ gọi hắn ta.

Trần Nhị nghe được giọng Lạc Tử Ninh trong đám đông ồn ào, hắn ta đứng dậy nhìn xung quanh thấy đầu Lạc Tử Ninh ngoài cửa sổ, hắn ta muốn chen ra nhưng lại không thể: "Chủ tử, ta không thể ra ngoài, sao người lại tới đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!