"Thật sao?" Trong lòng Lạc Tử Ninh rất vui vẻ, nếu anh rời đi thì anh không còn cần phải sợ chuyện sau này bị Hoắc Lệnh Chi chặt đầu treo lên tường thành à?
Nhưng nghĩ lại thì cảm thấy không ổn, nhiệm vụ của anh chỉ toàn xoay quanh Hoắc Lệnh Chi, anh không thể rời đi được.
Cho dù không có nhiệm vụ thì khi anh rời khỏi vương phủ cũng không dễ sống mấy, anh một không có thân phận hai không có tiền ba không có nhà. Ở đây vừa lạnh vừa nghèo, dù anh có ra ngoài ăn xin chắc cũng chẳng có mà xin.
Ở đây tốt xấu gì cũng có cái ăn, có phòng ở, hơn nữa thân phận vương phi càng thêm tiện cho chuyện sinh sống trong thành sau này.
Bình thường anh hay thích xem điền văn làm ruộng các thứ. Giờ đây anh đã xuyên tới một nơi nghèo khổ như này mà không xây dựng thì chẳng phải lãng phí lắm à.
"Phu quân, sao huynh lại dùng gương mặt đẹp trai này nói ra một câu tàn nhẫn và độc ác như vậy? Nếu huynh muốn hưu ta khác gì muốn lấy mạng ta?" Lạc Tử Ninh làm bộ mình rất tổn thương, che mặt chạy ra ngoài.
Hoắc Lệnh Chi nhíu mày nhìn hướng Lạc Tử Ninh rời đi, hắn còn nhớ rõ những lời nói ác độc mà Lạc Tử Ninh đã nói với hắn lúc bọn họ vừa mới thành thân.
Trên đường tới đây, mỗi lần Lạc Tử Ninh thấy hắn toàn trưng biểu cảm thù hằn, cũng không muốn tiếp xúc với hắn, dọc đường đi có Trần bá và hạ nhân khác đi bên cạnh nên Lạc Tử Ninh không làm được gì. Sau khi đến vương phủ, Trần bá ra ngoài tìm thầy lang, Lạc Tử Ninh nhân lúc không có ai ở bên cạnh hắn liền đẩy hắn ngã trên nền tuyết, muốn hắn chết cóng.
Nhưng hôm nay Lạc Tử Ninh bỗng nhiên thay đổi thái độ, tiếng nào tiếng nấy toàn gọi phu quân. Hoắc Lệnh Chi tuyệt đối không tin chuyện Lạc Tử Ninh thích hắn, hắn chỉ cảm thấy chuyện Lạc Tử Ninh thay đổi chắc chắn có mưu đồ gì đó.....
Sau khi Lạc Tử Ninh đi ra ngoài liền thấy Trần bá đã mang tất cả hạ nhân đến.
Hai nha hoàn, một xa phu, hai gã sai vặt và Trần bá.
Hai nha hoàn một người Tiểu Thúy một người Tiểu Hồng, xa phu tên là Trụ Tử, hai gã sai vặt là con trai của Trần bá, đặt tên rất tùy ý, một đứa là Trần Đại, một đứa là Trần Nhị.
Một vương gia mà chỉ leo heo có mấy hạ nhân, có thể nói là khá giản dị.
Nhưng ít người cũng có lợi, dễ quản lý hơn.
Anh bảo Trần bá đưa bản vẽ vương phủ tới.
Trần bá không tình nguyện đưa bản vẽ vương phủ cho anh, ông không biết anh muốn chỉnh sửa gì, không phải là định bán vương phủ luôn đấy chứ?
Sau đó Trần bá chợt nghe Lạc Tử Ninh nói: "Lát nữa ngươi kiểm kê tài sản trong nhà cho ta, bao gồm có bao nhiêu tiền bạc, tổng bao nhiêu tài sản, bao nhiêu ruộng đất, bao nhiêu lương thực thậm chí bao nhiêu củi cũng phải viết ra, càng chi tiết càng tốt."
Trần bá lập tức đề phòng, nghĩ thầm không lẽ anh định ôm tiền chạy trốn à, có điều ông không dám nói thẳng trước mặt Lạc Tử Ninh. Bề ngoài ông đồng ý, nhưng trong lòng lại chuẩn bị đi hỏi vương gia rồi tính tiếp.
Lạc Tử Ninh cầm bản vẽ vương phủ lên xem, kiếp trước anh không học kiến trúc nên nhìn bản vẽ này thấy không hiểu lắm, chỉ hiểu sơ sơ là vương phủ rất lớn.
Có phòng khách chuyên dụng, phòng ăn, nhà bếp, nơi ở cho hạ nhân, chuồng ngựa, hoa viên, và thậm chí cả hí lâu* và Phật đường.
(*: là một tòa nhà được sử dụng để biểu diễn hí kịch. Chúng có phong cách, đặc điểm và quy mô xây dựng khác nhau trong các giai đoạn lịch sử khác nhau.)
Thoạt nhìn vương phủ này rất lớn rất khí thế, nhưng đã mấy chục năm không có người ở nên không được tu sửa, không chỉ rách nát không chịu nổi mà còn có rất nhiều phòng ốc đã bị tuyết đè sập mái.
Nhiệm vụ bảo anh làm tốt công tác giữ ấm cho vương phủ, không được để ai chết. Anh đoán nhiệm vụ là chỉ cần làm tốt việc giữ ấm phòng của tám người trong đó có anh là được.
Nhưng để làm lò sưởi trong tường mọi người tạm thời phải dọn ra ngoài, trước tiên ưu tiên tìm một phòng nhỏ ở tạm đã.
Anh chuẩn bị tìm thợ thủ công làm mấy cái lò sưởi, anh từng thấy loại lò sưởi có ống khói cong đặt trong nhà, ống khói đó có hình chữ L lộn ngược. Một bên được nối với bếp, đồng thời khoét một lỗ trên tường, đầu còn lại của ống khói luồn vào tường để thông ra bên ngoài cho khói thoát ra.
Nếu ở trong một căn phòng quá lớn mà chỉ một cái lò sưởi nhất định không đủ sưởi ấm, hơn nữa cửa sổ lại nhiều như vậy. Cho dù có nhiều bếp hơn nữa cũng không chọi lại nhiều cửa sổ thoáng gió như vậy, cho nên anh mới chuẩn bị tìm một căn phòng nhỏ.
Lạc Tử Ninh cầm bản vẽ nói với mấy hạ nhân này: "Các ngươi đi theo ta."
Trần bá luôn cảm thấy anh không có ý tốt nên đi theo anh cả buổi, sau đó thấy anh cứ đi loanh quanh, cuối cùng lại nhìn đi nhìn lại một sân nhỏ nơi hạ nhân ở.
Căn phòng này vừa hay có ba gian phòng, phòng lớn hơn chút có thể cho bốn hạ nhân nam ở, còn hai phòng nhỏ một cho hai nha hoàn, một cho anh và vương gia tạm trú.
"Ba người Tiểu Thúy, Tiểu Hồng và Trần Nhị quét dọn sạch sẽ căn phòng này, sau đó đặt chậu than hong khô trong phòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!