Chương 39: (Vô Đề)

"Thật mà, không tin ta ăn cho ngươi xem." Lạc Tử Ninh nói xong liền hái một trái ớt cay xuống dưới rồi chuẩn bị cắn một miếng cho Trần Nhị xem, kết quả Hoắc Lệnh Chi tay mắt lanh lẹ bắt lấy tay anh không cho anh thử.

"Thật sự không sao đâu." Lạc Tử Ninh muốn rút tay về nhưng lại bị Hoắc Lệnh Chi nắm chặt như sợ anh sẽ chết.

"Được rồi, chúng ta chờ một lát xem thế nào." Lạc Tử Ninh nói rồi cầm viên đường đưa cho Trần Nhị: "Ngươi ăn viên đường này đi, ăn viên đường này rồi có thể xem lại xem có chết không."

"Vương phi, người lấy thứ xinh đẹp này ở đâu vậy?" Trần Nhị nhận viên đường kia nhìn nhìn, nó tròn tròn như viên đá quý, trên đường con còn mang màu đỏ pha xanh lục, xinh đẹp hệt như đá quý.

Tuy ở tòa thành này có bán đường nhưng không đẹp như vậy.

"Mang ở nhà đến." Đường này Lạc Tử Ninh lấy từ siêu thị, đây là loại đường bán lẻ bình thường nhất, chỉ cần mấy đồng là mua được một cân. Vốn định tối chia cho mấy đứa nhỏ nhưng bây giờ nghĩ lại, Trần Nhị mới mười sáu mười bảy tuổi, ở hiện đại cũng coi như trẻ vị thành niên, ăn tết cũng nên ăn đường.

Trần Nhị không nỡ ăn nhưng nghĩ lại mình có khả năng sẽ chết thế là ăn luôn: "Trước khi chết có thể ăn thứ đường xinh đẹp như thế, đời này ta sống vậy cũng đáng."

"Đừng nói lời không may vậy, đợi đến sau này ngươi làm xưởng trưởng lò gạch, lò gạch có hiệu quả và lợi ích tốt, ta liền bỏ nô tịch cho ngươi." Lạc Tử Ninh nói rồi dừng một chút sợ Hoắc Lệnh Chi cảm thấy anh đang tự làm chủ, nhanh chóng quay đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi thấy Hoắc Lệnh Chi gật đầu, anh mới yên tâm tiếp tục nói: "Sau khi ngươi bỏ nô tịch rồi muốn cưới ai, ta tự mình đặt sính lễ cho ngươi, thế nào?"

"Thật ạ?" Bây giờ Trần Nhị không muốn ch·ết, muốn sống để tiếp tục bước đi, muốn làm tốt chuyện lò gạch, muốn cưới cô nương mình thích.

Hắn ta vội vàng nhét đường đường vào miệng, vị ngọt của đường dần đẩy lui vị cay trong miệng, trong đầu hắn ta tưởng tượng ra gương mặt cô nương hắn ta thích, còn có ngày tháng tương lai đáng để cố gắng vươn lên.

Mấy người bọn họ chờ hắn ta ăn viên đường này xong, quả nhiên không có việc gì.

"Ta đã nói không có độc rồi, có thể ăn." Lạc Tử Ninh nói xong cũng muốn cắn một miếng ớt cho đỡ ghiền, chỉ là Hoắc Lệnh Chi vẫn nắm chặt tay anh không cho anh ăn.

"Vương phi, người đừng ăn vẫn hơn, thứ kia ăn vào đau quá, đầu lưỡi như bị lửa nóng đốt vậy, vô cùng khó chịu. Còn rơi nước mắt, ho khan, dù sao không thoải mái chút nào." Trần Nhị lo lắng nói.

"Thì ta thích hương vị này mà." Lạc Tử Ninh biết cay là cảm giác đau nhưng vẫn rất thích ăn.

"A? Vương phi người thích đau ạ?" Trần Nhị cảm thấy vương phi b**n th** quá.

Hoắc Lệnh Chi cũng ngẩng đầu nhìn Lạc Tử Ninh, tò mò đánh giá.

"Các ngươi đừng nói ta như một tên b**n th** nữa!" Lạc Tử Ninh tức giận quay cắt hết ớt cay: "Cái này xắt nhỏ làm gia vị thật sự rất ngon, tin vào trực giác của ta!"

Tối đó, mọi người thấy vương phi cầm một bát nước chấm đỏ rực, mặc kệ anh giới thiệu với mọi người thế nào, cũng không ai ăn một miếng. Hơn nữa Vương gia còn vẻ mặt lo lắng nhìn anh, dáng vẻ rất muốn ném chén nước chấm này đi.

Sau đó bọn họ liền thấy vương phi vừa nói ngon vừa hít hà, miệng cũng sắp sưng rồi.

Mấy hạ nhân nhỏ giọng nghị luận: "Nghe nói vương phi* thích cảm giác đau đớn."

(*Raw là 。(Nghe nói vương gia thích cảm giác đau đớn) mà mình nghĩ tác giả nhầm nên đổi nha.)

"Nghe nói vương phi thích bị vương gia đánh, vương gia không đánh là vương phi không vui."

"Nghe nói..."

"Dừng!" Lạc Tử Ninh nghe được toàn bộ, bị chọc cho rất giận: "Hiện tại ta ra lệnh các ngươi mỗi người phải ăn một chút."

Anh nói xong liền bỏ một chút vào bát của mọi người để làm nước chấm hơi cay, cũng làm một bát cho Hoắc Lệnh Chi.

"Tối nay đừng ai mơ thoát được." Lạc Tử Ninh hung dữ nhìn bọn họ.

Trần Nhị vừa rồi bị cay dọa sợ, không dám động đũa, Trần Đại lại thấy chết không sờn gắp một miếng thịt nhúng vào nước chấm, nghĩ đến lát nữa lưỡi đau đến mức nào, gì cũng không nói! Cũng không thể hiện ra ngoài! Nhất định phải để lại mặt mũi cho vương phi!

Hắn ta nhắm mắt lại đút thịt vào miệng, gắng sức cắn nuốt vài cái, mắt hắn ta sáng rực lên: "Ngon quá."

Vị cay này không giống hành tỏi, rau răm, rượu trắng mà là một loại cay khác, rất thơm... Không thể hình dung rõ nhưng dù sao cũng rất ngon.

Hắn ta không nhịn được lại ăn thêm một miếng nữa: "Thật sự rất ngon, mọi người nếm thử đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!