Chương 38: (Vô Đề)

"Ông chủ Chử? Chính là ông chủ xưởng rượu Chử gia Chử Lục?" Ông chủ Trình nổi giận đá bay cánh tay bị chặt đứt kia: "Vương gia, nên xử lý người này thế nào?"

"Nô tài tuyệt đối sẽ giữ bí mật, tuyệt đối không nói từng gặp ông chủ Trình! Xin người tha cho nô tài." Nam nhân kia thấy Hoắc Lệnh Chi im lặng nhìn hắn liền cho rằng Hoắc Lệnh Chi ngầm thừa nhận sẽ tha cho mình liền lồm cồm bò dậy bỏ chạy.

"Chỉ có người chết mới khiến người ta yên tâm." Hoắc Lệnh Chi vung kiếm đi một vòng rồi lại thu về, động tác nước chảy mây trôi, sau đó một cái đầu lập tức lăn lộc cộc trên nền tuyết: "Bổn vương chưa từng nói giữ mạng ngươi lại."

"Quét dọn nơi này thật sạch sẽ." Hoắc Lệnh Chi ra lệnh rồi quay xe lăn rời đi.

Ông chủ Trình nhìn thoáng qua cái đầu mở to mắt trên mặt đất kia sau đó nhanh chóng bước đi đuổi kịp Hoắc Lệnh Chi giúp hắn đẩy xe lăn, đồng thời sai nô bộc đi quét dọn.

"Những người đó đáng tin?" Hoắc Lệnh Chi hỏi hắn.

"Vâng?" Ông chủ Trình sửng sốt một lúc mới kịp phản ứng Hoắc Lệnh Chi đang hỏi về đám nô bộc hắn mang đến: "Đều là gia nô nhà thảo dân, khế ước bán thân đều nằm trong tay thảo dân, từ nhỏ đã cùng thảo dân đi buôn, đều rất trung thành, tin được."

"Vậy thì được, còn ba tên kia đưa đến quan phủ giao cho tri phủ, truyền lời bổn vương bọn họ trộm tiền nhà các ngươi, hắn sẽ biết nên làm thế nào." Hoắc Lệnh Chi ra lệnh.

Ông chủ Trình nghe ra điểm chính trong lời nói của vương gia, trọng điểm tức là nói tri phủ biết đây là chuyện vương gia giao. Quả nhiên vương gia rất lợi hại, ngay cả tri phủ cũng phải nghe lời vương gia.

Nhưng nếu vương gia lợi hại như vậy thì sao vương phi vẫn muốn hắn lừa người khác chuyện xưởng rượu chứ?

Chẳng lẽ vương phi muốn giấu người còn lợi hại hơn vương gia?

Nghĩ đến đây, ông chủ Trình không khỏi cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc xương sống, hắn không nên nghĩ chuyện mình không nên nghĩ, nếu biết quá nhiều thì rất dễ chết.

Khi đến cổng lớn vương phủ, Hoắc Lệnh Chi nhìn những câu đối xuân dán trên cửa mới, nghĩ đến dáng vẻ khao khát khi Lạc Tử Ninh lên kế hoạch xây thành, nếu ai dám làm Lạc Tử Ninh mất đi sự khát khao kia, hắn nhất định sẽ khiến người nọ sống không bằng chết.

Hoắc Lệnh Chi: "Sau này làm việc lanh lợi chút, nếu bí mật xưởng rượu bị phát hiện thì ngươi biết kết cục của mình rồi đấy."

"Tiểu nhân biết, tiểu nhân biết!" Ông chủ Trình nhanh chóng đẩy vương gia vào cửa rồi bỏ chạy, cứ giống như ở lại với vương gia thêm một khắc thôi cũng bị dày vò đến chết.

Sau khi bên kia dọn dẹp xong, Hoắc Lệnh Chi bảo Trần bá mở cửa.

Lạc Tử Ninh chờ không được vội vàng mở cửa lớn ra, cậu nhìn xung quanh một chút liền phát hiện ông chủ Trình đã đi rồi, trên đường một mảnh trắng xoá hệt như vừa rồi chưa hề xảy ra chuyện gì.

"Xem ra hôm nay không phải ngày lành để ra cửa, về thôi." Hoắc Lệnh Chi quay xe lăn đi vào trong.

Lạc Tử Ninh bước nhanh đi tới phía sau hắn đẩy xe lăn, vội vàng hỏi: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Người kia là ai? Có phải chuyện xưởng rượu lộ rồi không?"

"Không lộ, người chết không thể nói bí mật." Hoắc Lệnh Chi sợ hình ảnh máu me kia dọa Lạc Tử Ninh sợ, cho nên vừa rồi trước khi giết người mới bảo Trần bá đưa Lạc Tử Ninh về. Chỉ là hắn không thể lừa Lạc Tử Ninh được, nếu không Lạc Tử Ninh sẽ lo lắng ăn ngủ không yên, làm việc cũng sẽ bận tâm mãi*.

(*gốc:: có nghĩa là bận tâm nhiều chuyện.)

"Chết rồi?" Lạc Tử Ninh nhìn thanh kiếm bên hông Hoắc Lệnh Chi, chẳng lẽ là vương gia giết?

Vương gia giết người vì anh?

Hoắc Lệnh Chi ngẩng đầu nhìn phát hiện cảm xúc anh không tốt lắm, liền mở miệng hỏi anh: "Sao, cảm thấy bổn vương giết người thực đáng sợ, trách ta không nên tàn nhẫn như vậy?"

"Không phải." Lạc Tử Ninh thở dài rồi lắc đầu: "Lúc trước khi ta muốn mở xưởng rượu huynh từng ngăn cản ta, nói quá nổi bật sẽ bị hoàng thượng chú ý. Sau này chết thế nào cũng không biết, ta còn nói ta có biện pháp giải quyết mọi chuyện nhưng huynh nói suy nghĩ của ta quá ngây thơ, kết quả sự thật chứng minh ta quá ngây thơ. Suy nghĩ của ta cũng không thể chu toàn như vậy, suy cho cùng luôn có lỗ hổng trí mạng thế nhưng huynh còn phải thay ta lấp lỗ hổng này.

Nếu không phải có huynh, ta sợ là đã bại lộ từ lâu rồi."

Hoắc Lệnh Chi: "Ngươi không cần phải nói bản thân như vậy, trên đời này không có ai là thập toàn thập mỹ, ngươi và ta cũng coi như là hợp tác lợi dụng sở trường của nhau. Vương phủ này không phải phủ của mình ngươi, tòa thành này cũng không phải là thành của mình ngươi, ngươi không cần đè nặng tất cả mọi chuyện lên người mình, ngươi có bất cứ yêu cầu gì đều có thể nói với ta, không cần sợ ta."

Quả thật lời đề nghị của Hoắc Lệnh Chi có sức hấp dẫn rất lớn với anh, tuy Hoắc Lệnh Chi tàn phế nhưng xét từ hai điểm trong kịch bản hạ độc tri phủ và giải quyết bí ẩn ngày hôm nay, hoàn toàn không cần nghi ngờ năng lực của Hoắc Lệnh Chi nữa.

Nếu thêm kế hoạch của anh trong kế hoạch Hoắc Lệnh Chi đúng là anh có thể càng yên tâm làm mọi chuyện phát triển thêm.

Hơn nữa sau này Hoắc Lệnh Chi sẽ đăng cơ xưng đế, Hoắc Lệnh Chi biết anh đang có ý định kinh doanh, cũng không nghi ngờ anh có tâm tư khác, thế là anh có thể vừa giữ được công việc làm ăn vừa giữ được tính mạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!