Chương 37: (Vô Đề)

Lúc sáng sớm của đêm giao thừa, Lạc Tử Ninh thức dậy rồi bắt đầu làm việc. Anh sắp xếp công việc cho mọi người trước tiên, mấy đứa nhỏ sẽ đi dọn tuyết cùng với Trần Đại và Trần Nhị, còn đám nha hoàn sẽ đi chuẩn bị cơm tất niên.

Anh tìm một ít bột, thêm nước nóng vào để tạo thành một hỗn hợp sền sệt giống như hồ dán; sau đó, anh cắt một ít giấy đỏ, viết một chồng chữ Phúc rồi đưa chúng cho Trần bá để ông dán những chữ Phúc đó lên các cánh cửa trong nhà.

Anh đã gặp rắc rối lúc viết câu đối xuân, làm sao mà anh có thể viết được những câu đối này được? Hơn nữa, nguyên chủ còn là một Trạng Nguyên, nếu anh cương quyết muốn viết thì sẽ để lộ việc mình là tên thất học.

Khi anh quay người lại thì thấy Hoắc Lệnh Chi thấy đang ngồi đọc sách trước cửa sổ.

Hôm nay, lúc anh gọi nhóm bạn nhỏ đi dọn tuyết, anh còn bảo Hoắc Lệnh Chi nên để bọn nhỏ nghỉ ngơi trong mấy ngày Tết này và Hoắc Lệnh Chi đã đồng ý. Vì bọn nhỏ được nghỉ nên Hoắc Lệnh Chi cũng không còn việc gì để làm.

Anh bước qua đó hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Phu quân đang đọc gì thế? Sao huynh cứ đọc mãi quyển này vậy?"

Lúc đầu Hoắc Lệnh Chi còn tưởng là anh thật sự muốn đọc thử quyển sách trong tay mình, nhưng khi hắn ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt của Lạc Tử Ninh, hắn liền nhận ra Lạc Tử Ninh đang cầu cứu: "Chuyện gì?"

Lạc Tử Ninh đẩy hắn đến chỗ để đống giấy đỏ đã cắt kia và nói: "Sắp tới năm mới rồi, phu quân hãy tự tay viết câu đối Tết đi. Dù sao thì đây cũng là cái tết đầu tiên mà chúng ta ăn ở nơi này, cần có tính nghi thức một chút."

"Hay là mỗi người viết một cái đi, một tờ dán ở đại môn, một tờ dán ở cửa sân." Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.

"Không cần không cần đâu, đây là vương phủ của Vương gia, thế nên đương nhiên là phải để chủ nhân của nó tự mình viết thì mới ổn." Từ nhỏ đến lớn, Lạc Tử Ninh chưa bao giờ để ý tới câu đối xuân dán ở cửa viết cái gì, vì thế anh cũng không thuộc câu nào.

"Ngươi cũng là chủ nhân của vương phủ." Hoắc Lệnh Chi tưởng là Lạc Tử Ninh vẫn còn sợ mình.

"Huynh mới là lão đại của vương phủ này, vả lại, mặc dù ta đã nghe nói đến tài viết chữ cực đẹp của Vương gia từ lâu nhưng ta vẫn chưa có cơ hội được chứng kiến tận mắt. Hôm nay ta muốn được thấy nó, chàng cứ coi như là đang thỏa mãn nguyện vọng này của ta đi." Lạc Tử Ninh đưa bút vào tay Hoắc Lệnh Chi, anh biết nếu Hoắc Lệnh Chi không muốn viết thì hắn sẽ nói thẳng là mình không viết, sẽ không có chuyện bảo ngươi một tờ ta một tờ như vừa rồi.

Nhưng khi Hoắc Lệnh Chi nghe ra giọng điệu nũng nịu của hắn thì trong lòng lại cảm thấy vô cùng hưởng thụ, thế nên hắn nhanh nhẹn cầm bút rồi viết ra hai câu đối Tết.

Lúc Trần bá nhìn thấy Vương gia của bọn họ đang viết câu đối xuân sau khi đã dán xong đống giấy có chữ Phúc thì cảm thấy khá kinh ngạc, đã lâu rồi ông không được thấy Vương gia vui vẻ như vậy.

Vương phi quả là có bản lĩnh, không ngờ hắn có thể dỗ dành đến mức Vương gia phấn chấn thế này, bảo sao Vương gia luôn che chở Vương phi.

Trần bá cảm thấy trong lòng chua chát, trước kia địa vị của Vương gia trong lòng ông nặng hơn Vương phi rất nhiều, bây giờ thân phận lại bị đảo ngược, lòng ông cảm thấy có chút mất cân bằng và cô đơn.

Lạc Tử Ninh cầm câu đối xuân lên nhìn rồi nhịn không được mà thầm tán thưởng một câu thật trâu bò, đúng là người có văn hóa có khác, ngay cả câu đối xuân cũng có thể viết hay đến vậy, mà anh thì lại chỉ nói được mỗi câu trâu bò thôi.

"Không ngờ tài văn chương của huynh lại tốt đến thế, không phải huynh là một võ tướng à?" Lạc Tử Ninh không kìm được hỏi.

"Ngươi cảm thấy bổn vương là một võ tướng nên nghĩ ta là một tên nhà quê, một chữ bẻ đôi cũng không biết à?" Hoắc Lệnh Chi cười hỏi anh.

"Phu quân văn võ song toàn, ta thật sự càng ngày càng ngưỡng mộ huynh hơn rồi." Câu nói này bật ra từ nội tâm của Lạc Tử Ninh, lòng thầm nhủ Hoắc Lệnh Chi không hổ là nam chính, thật là ngầu.

Trần bá đứng bên cạnh thầm nói Lạc Tử Ninh là một Trạng Nguyên, người đời đều nói văn nhân hay khinh thường người khác; thế nên Lạc Tử Ninh sao có thể thiệt tình khích lệ Vương gia được chứ? Có khi nào là đang cố ý chế nhạo Vương gia không?

Nhưng ông thấy hai người đều đang cười nói vui vẻ thì ông cũng không ra nói những lời gây mất hứng thú.

Lạc Tử Ninh giao câu đối xuân cho Trần bá để ông đi treo chúng lên, sau đó anh xoay người lại hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Huynh có muốn đi ra ngoài đi dạo không? Kể từ khi đến đây, huynh chưa bao giờ ra ngoài lần nào đúng không?"

"Được rồi." Trước kia Hoắc Lệnh Chi luôn luôn tỏ ý không muốn ra ngoài vì đôi chân của mình, hắn không muốn nhìn thấy ánh mắt tò mò hoặc thương hại của người khác dành cho mình; điều đó khiến cho tâm trạng của hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Chỉ là hôm nay, khó có dịp thấy hắn không từ chối lời đề nghị của Lạc Tử Ninh.

Lạc Tử Ninh phủ thêm một cái áo choàng cho hắn rồi đẩy hắn ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: "

"Chúng ta đi dạo gần nhà chúng ta thôi, chỗ này khá nghèo nàn, nếu không phát triển thì mọi người sẽ bỏ đi hết; dù sao thì cũng không thể để cho mỗi nhà chúng ta canh giữ một tòa thành chết được. Thế nên ta định xây một xưởng rượu và một lò gạch trước, sau đó sẽ quy hoạch thêm một khu nhà ở phía bên kia..."

Hoắc Lệnh Chi nghe Lạc Tử Ninh nói về những dự định trong tương lai, mỗi lần Lạc Tử Ninh nói về kế hoạch cho tương lai, anh luôn có thần thái sáng láng, cực kỳ có sức sống.

Có đôi lúc hắn cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng Lạc Tử Ninh của hiện tại và Lạc Tử Ninh của trước kia là cùng một người, dáng vẻ cũng giống nhau như đúc, nhưng tại sao Lạc Tử Ninh của trước kia lại khiến người khác cảm thấy chán ghét, còn Lạc Tử Ninh của hiện tại lại làm cho người ta cảm thấy thật đáng yêu?

Vừa ra khỏi cửa lớn của vương phủ, họ đã nhìn thấy một chiếc xe ngựa đang đến gần. Ông chủ Trình nhảy xuống khỏi xe ngựa chạy tới hành lễ với Lạc Tử Ninh rồi vội vàng nói: "Đúng lúc ta đang muốn tìm đến chỗ người, không ngờ lại gặp người ở cửa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!