Chương 30: (Vô Đề)

"Sao, khó xử lắm à?" Lạc Tử Ninh làm bộ rất uất ức nói: "Chúng ta vừa tới đây vẫn còn lạ người lạ cảnh, ngươi là người duy nhất biết vương gia, vương gia vẫn luôn coi ngươi là bằng hữu thế mà bằng hữu duy nhất của vương gia không tặng quà đầu năm, vương gia sẽ đau lòng chết mất."

Tri phủ: "..." Sao lại có người vô liêm sỉ như vậy!

Lạc Tử Ninh tiếp tục thở dài: "Vương gia bị bệnh muốn ăn chút đồ ngon cũng không có, nếu tri phủ có thể đưa tới mấy con trâu mấy con dê gà vịt thịt cá thì hay rồi."

Tri phủ: "???"

Lạc Tử Ninh bỗng nhiên nhớ ra gì đó: "Đúng rồi, nghe nói trên núi có nhân sâm còn có lộc nhung, linh chi, tri phủ lấy đưa cho vương gia một ít thì hay rồi. Sắp đến tết rồi chắc là tri phủ cũng muốn vương gia khỏe mạnh qua năm mới mà đúng không."

Tri phủ sợ Lạc Tử Ninh càng nói càng đòi quá đáng, nhanh nhạy mở miệng nói: "Ngày tháng của hạ quan cũng không phải tốt đẹp gì, lần này tới là do thật sự không còn cách nào nữa mới đến xin mượn vương gia chút tiền..."

"Cái gì? Ngươi còn nhân tính nữa không, vương gia bệnh không uống thuốc được mà ngươi còn muốn vay tiền vương gia?" Lạc Tử Ninh che mặt giả bộ khóc.

Tri phủ ngẩn người, sư gia đứng bên cạnh vẫn không quên mục đích lần này tới, thay tri phủ mở miệng nói: "Nghe nói trước đó mấy ngày vương phi bán một mảnh đất hoang cho Trình gia? Sao lại không có tiền được?"

"Không phải ta bán, là vương gia muốn bán, ta nào có quyền bán đất chứ, các ngươi nói có phải hay không?" Vẻ mặt Lạc Tử Ninh kinh sợ như đang nói với bọn họ bản thân đang nói dối.

Tri phủ thấy thế trong lòng thầm nói quả nhiên là vậy, vương phi bán đất dưới danh nghĩa vương gia giờ lại còn nói là vương gia muốn bán đất, thế này thì vương gia cũng hèn nhát quá.

Có điều gã ta sẽ không đồng cảm với vương gia, ngược lại còn vui sướng khi người gặp họa nữa, lòng thầm nói hoàng thân quốc thích thì sao, chiến thần thì thế nào chẳng qua cũng chỉ là một tên bị một kẻ tiểu nhân đê tiện h**p đáp.

Tri phủ: "Nghe nói lần trước vương phi còn mua lò gạch, hơn nữa còn muốn tuyển công nhân, có tiền mở lò gạch mà không có tiền khám bệnh cho vương gia sao? Chắc không phải là vương phi thà cầm tiền mở lò gạch kiếm tiền bản thân dùng chứ không cho vương gia khám bệnh đâu nhỉ."

"Ta có gọi người khám bệnh cho vương gia nhưng nguồn gốc là vương gia ở nhà ở lọt gió, ta không mở lò gạch thì lấy gạch đâu mà xây nhà cho vương gia ở đây, bán đất cho Trình gia tổng cộng được hai trăm lượng, một trăm lượng mua lò gạch, một trăm lượng mua thuốc cho vương gia, một văn tiền ta cũng không giữ lại, ngươi vậy mà lại dám bôi nhọ ta, ta muốn viết thư cáo trạng ngươi với Thánh Thượng, nói ngươi làm nhục bổn vương phi." Lạc Tử Ninh nói còn thẹn quá thành giận đập mạnh lên bàn.

Hai trăm lượng? Tri phủ không ngờ một mảnh đất lớn như vậy mà Lạc Tử Ninh chỉ bán với giá hai trăm lượng! Lỗ to rồi!

Tri phủ: "Bản quan cũng muốn thượng tấu Thánh Thượng vương phi cậy danh nghĩa vương gia bán đất."

"Ngươi đi đi, để xem hoàng thượng có vì hai trăm lượng này mà để ý tới ngươi không." Lạc Tử Ninh đứng thẳng, bộ dạng ta không giả vờ nhìn gã ta: "Nói không chừng hoàng thượng còn cảm thấy phiền, giáng chức quan của ngươi đấy."

Trong lòng tri phủ cũng cảm thấy bồn chồn, vương gia có quyền xử lý đất hoang thuộc đất phong, đến lúc đó vương phi ngậm chặt miệng nói là vương gia đồng ý. Hoàng thượng cũng không đi xa tới đây xử án, không cẩn thận có khi sẽ cảm thấy gã ta vì hai trăm lượng mà đi cáo trạng thực phiền hà.

Nếu ngày thường thuộc hạ gã ta vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà đến làm phiền gã ta nhất định gã ta sẽ đã chân kẻ đó trước.

Đúng là hoàng thượng muốn gã ta giám sát nhất cử nhất động của vương gia nhưng thứ hoàng thượng muốn thấy là vương gia nghèo túng, chuyện vương phi h**p đáp vương gia và lợi dụng danh nghĩa vương gia bán đất kiếm lời hai trăm lượng với hoàng thượng mà nói đây chính là một cơ hội để cười nhạo vương gia, cười nhạo người đường đường là chiến thần mà lại bị vương phi cưỡi trên đầu trên cổ, hoàng thượng không chỉ không làm phiền vương phi mà có khi còn tán thưởng cách làm của vương phi, cổ vũ vương phi tiếp tục phát huy.

Hơn nữa cho dù có là vương gia bán thật thì hoàng thượng cũng không xử phạt vương gia, chỉ cần vương gia không khởi binh tạo phản, hắn muốn lăn lộn đất phong thế nào thì lăn lộn thế ấy, hoàng thượng đều không để ý.

Ngược lại có khả năng gã ta sẽ làm hoàng thượng phiền lòng, không biết chừng còn đổi thành một tên vừa lòng đẹp ý người đến đây thay thế vị trí của gã ta giám sát vương gia.

Có điều cứ vậy bị Lạc Tử Ninh lợi dụng điểm yếu để đàn áp làm gã ta cũng không cam lòng, vẫn đang nghĩ cách để lần nữa chiếm thế thượng phong.

Gã ta còn chưa mở miệng, Lạc Tử Ninh đã giành nói trước.

Lạc Tử Ninh: "Nếu ta là ngươi ta nhất định sẽ vui mừng khôn xiết, ta đã giúp ngươi kiếm được nhiều như vậy mà ngươi không chỉ không cảm tạ ta lại còn uy h**p ta."

"Lời này là sao?" Tri phủ nghẹn cục tức trong lòng, lòng thầm nói ngươi chiếm lợi người ta rồi còn khoe mẽ.

"Ta bán đất cho ông chủ Trình để hắn mở xưởng rượu, có thể tăng thuế của xưởng rượu kia sau khi nó đã kiếm được lời, mấy năm nay ngươi tham ô kha khá tiền thuế đấy nhỉ?" Lạc Tử Ninh thấy gã ta muốn mở miệng phản bác, cười nói: "Ngươi không cần phải giải thích, chuyện của ngươi trong lòng ta biết rõ ràng, ở đây trời cao hoàng đế xa tất nhiên Thánh Thượng không biết ngươi ăn bao nhiêu tiền.

Chỉ là hiện tại vương gia đã tới, thuế thu nhập ở đây đều phải về tay vương gia hết, nếu ngươi dám tham tiền vương gia là sẽ không bỏ qua ngươi, có điều ta và ngươi gặp lần đầu đã quen thân nhất định ta sẽ giúp ngươi một tay. Như vậy đi, sau này thuế thu nhập chúng ta chia hai tám, ngươi hai ta tám."

Trước kia tri phủ từng uống thứ rượu nhà ông chủ Trình bán, gã ta cũng biết mối làm ăn này sẽ phát đạt, nếu là nhà người khác thì gã ta đã sớm đọat lấy bài thuốc bí truyền tự làm rồi, chỉ là thế lực Trình gia ở nơi bản địa rất lớn không dễ chọc. Mỗi năm đến lấy chút tiền còn dược, nếu đoạt bài thuốc bí truyền chặt đứt con đường buôn bán nhà bọn họ ép người ta vào đường cùng, người Trình gia thật sự sẽ liều mạng giết gã ta bằng bất cứ giá nào.

Gã ta mà chết rồi, cứ cho là hoàng thượng sẽ phái người chém đầu toàn bộ người của Trình gia thì có ích lợi gì? Người đã chết, gì cũng không hưởng thụ được cho nên gã ta mới chỉ thu tiền người Trình gia chứ chưa từng chèn ép Trình gia.

Hiện tại nghe vương phi nói đến chuyện thuế thu nhập, trong lòng gã ta cũng rất hưng phấn, rượu bán được nhiều thì tiền thuế cũng nhiều, gã ta có thể ăn được nhiều hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!