Chương 3: (Vô Đề)

Lạc Tử Ninh nghe thấy lão bá kia nói đã mời đại phu, lúc này anh mới phát hiện trên tiết y* của mình dính đầy máu của Hoắc Lệnh Chi, dọa anh giật cả mình.

(*tiết y: áo trong, mặc bên trong cùng, tương đương với nội y ngày nay.)

Đêm qua tối quá nên anh không nhìn thấy phần hông, bụng và phía sau Hoắc Lệnh Chi, giờ mới để ý vậy mà lại có vết thương.

Khi đại phu đến rồi, anh vội vàng xuống giường nhường chỗ cho đại phu, lúc đại phu xem vết thương cho Hoắc Lệnh Chi anh ra ngoài dạo một vòng.

Ngoài trời gió đã ngừng thổi, tuy là giờ này mặt trời ló rạng, nhiệt độ không khí cũng tăng cao nhưng khi đứng dưới ánh nắng anh lại hoàn toàn không cảm nhận được chút ấm áp nào, mà chỉ thấy khô ráo lạnh lẽo.

Anh đút tay vào ống tay áo: "Thời tiết này chắc không âm hơn 30 độ đâu nhỉ?"

Anh vội vã quay lại siêu thị nhỏ của mình, sau khi vào siêu thị rồi cuối cùng cơ thể mới ấm lên.

Siêu thị của anh có tổng cộng ba tầng dùng được, tầng hầm là kho chứa hàng hóa.

Tầng một chia thành bốn khu vực: khu để gạo, mì, ngũ cốc; khu đồ dùng sinh hoạt; khu rau củ trái cây; còn có một khu đặt mấy cái kệ hàng, bên trên đặt bưu phẩm chuyển phát của khu dân cư quanh đó.

Tầng hai là khu đồ ăn vặt; khu gia vị; khu đồ uống, rượu, nước.

Gần siêu thị còn có một công xưởng nên chỗ anh còn bán vài linh kiện ngũ kim nhỏ và đồ bảo hộ lao động, thậm chí so với các siêu thị lớn trong trung tâm thương mại thì đồ trong siêu thị nhỏ này đa dạng hơn tý.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tối qua, khu vực đồ dùng sinh hoạt ở lầu một đã được mở khóa, có thể tùy ý sử dụng vật phẩm bên trong.

Dòng chữ trong cuốn sổ ghi chép trên quầy thu ngân lại thay đổi.

"Giải quyết vấn đề sưởi ấm của Vương phủ, có người chết cóng trong Vương phủ xem như thất bại."

"Bao lâu? Tiêu chuẩn ra sao? Phải lắp hệ thống sưởi hơi* cho tất cả các gian phòng mới tính là đạt hả?" Lạc Tử Ninh cảm thấy nhiệm vụ này còn khó hơn trước nhiều.

(*Gốc là (noãn khí): chỉ các sản phẩm và phương pháp khiến mọi người đáp ứng được nhu cầu sưởi ấm, là sản phẩm làm tăng nhiệt độ môi trường bằng cách đốt nóng môi trường nhiệt thông qua nguồn nhiệt, sau đó đốt nóng không khí để hình thành quá trình trao đổi nhiệt.(theo baike))

Anh lấy một cuốn sổ tay và một cây bút chì kim từ kệ hàng bên cạnh rồi rời khỏi siêu thị.

Khi anh đi ra thì thấy lão bá lúc nãy đưa đại phu đi ra từ phòng Hoắc Lệnh Chi.

Lạc Tử Ninh nhớ tên ông ấy là Trần bá, là tôi tớ trung thành nhất của Hoắc Lệnh Chi, sau này khi nguyên chủ hại chết Trần bá cũng là một bước ngoặc quan trọng khiến Hoắc Lệnh Chi hắc hóa.

Lạc Tử Ninh gọi Trần bá lại: "Trần bá, đại phu nói thế nào? Vết thương của Vương gia không đáng ngại chứ?"

Trần bá nghe anh hỏi như vậy rất là bất ngờ: "Trời giúp người xứng đáng, chỉ cần bôi thuốc lên vết thương là ổn, nhưng cơ thể vương gia không chịu nổi sự giày vò, chỉ mong Vương phi chớ làm việc theo cảm tính."

Lạc Tử Ninh nghe ra trong giọng ông còn mang theo bực dọc, nghĩ đến chuyện trước kia nguyên chủ từng nhiều lần khắt khe với Hoắc Lệnh Chi và mấy người hầu này thì cũng khó trách Trần bá không tôn trọng anh.

Anh nói với Trần bá: "Làm gì có chuyện trời giúp người xứng đáng, nếu không phải tối qua vương gia uống thuốc mà ta mang theo thì đã không ổn từ sớm rồi."

Trần bá nghe được câu anh cho vương gia uống thuốc thì vô cùng ngạc nhiên, trong lòng thầm nhủ hắn không cho vương gia uống thuốc độc là tốt lắm rồi, chắc chắn hắn chỉ đang nói linh tinh tranh công thôi.

"Sao lão nô không biết chuyện Vương phi mang theo dược liệu?" Trần bá không chút do dự vạch trần anh.

Nhưng đại phu bên cạnh lại nói: "Vừa nãy ta cũng đang nghi ngờ, rõ ràng vương gia bị thương nặng như thế mà miệng vết thương lại không sưng không viêm, cơ thể cũng không nóng, thì ra là nhờ có thuốc sẵn rồi."

Sau khi Trần bá nghe đại phu nói liền ngạc nhiên đến mức há hốc miệng, chẳng trách sáng nay vương gia lại thế kia với Lạc Tử Ninh, hóa ra vương gia đang báo ân!

Lạc Tử Ninh: "Ngươi tiễn đại phu về đi, lúc quay về nhớ triệu tập mọi người qua đây gặp ta."

Trần bá vẫn đang khiếp sợ chưa hoàn hồn: "Mọi người? Vương phi, lão nô không hiểu ý của ngài."

"Mọi người nghĩa là, bất cứ ai có thể hít thở trong phủ đều gọi đến gặp ta." Lạc Tử Ninh nhấn mạnh: "Không được để sót ai hết, sao thế, không lẽ ta đây đường đường là vương phi mà không thể sai bảo ngươi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!