Chương 27: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lạc Tử Ninh trực tiếp té lăn quay vào lồng ngực Hoắc Lệnh Chi, anh muốn đứng lên nhưng trọng tâm không vững, không chỉ không đứng dậy nổi mà ngược lại lần nữa ngồi trên đùi Hoắc Lệnh Chi.

Hoắc Lệnh Chi theo bản năng đỡ lấy eo anh giúp anh ổn định cơ thể.

Sau khi Lạc Tử Ninh ngồi ổn định, hai chân yên vị trên mặt đất liền quay đầu muốn nói xin lỗi Hoắc Lệnh Chi, anh biết rõ chân Hoắc Lệnh Chi không ổn còn đè lên chân hắn.

Chỉ là còn chưa mở miệng anh đã cảm nhận được có thứ gì đó cứng cứng chống lên, hai mắt anh đột nhiên mở to.

Không phải Hoắc Lệnh Chi không lên được à? Sao lại sinh khí dồi dào như vậy? Cứng như đá luôn ấy.

Hơn nữa sao Hoắc Lệnh Chi có thể như vậy với anh? Không xác định được, phải nhìn nhìn lại thử xem.

Hoắc Lệnh Chi bị ánh mắt thú nhỏ khiếp sợ của Lạc Tử Ninh làm cho có chút khó hiểu, hắn thật sự dọa người vậy sao? Làm Lạc Tử Ninh sợ cỡ đó?

Ngay sau đó hắn liền thấy Lạc Tử Ninh giơ tay rút ngọc bội bên hông hắn.

Lạc Tử Ninh nhìn miếng ngọc hình con ve* trắng trẻo mập mạp trong tay: "!"

(*: nhìn ảnh cho dễ hình dung nha: 

)

Hoắc Lệnh Chi: "Miếng ngọc bội này có gì không ổn à?"

Lạc Tử Ninh xấu hổ nhanh chóng đứng lên trả ngọc bội về vị trí cũ: "Huynh không có việc gì thì đeo ngọc bội lớn như vậy làm gì?"

"Lớn à?" Hoắc Lệnh Chi cầm ngọc bội nhìn nhìn, chỉ là lớn hơn ngón trỏ một chút mà thôi.

"Sao lại không lớn." Lạc Tử Ninh chưa từng thấy của người khác, anh chỉ từng thấy của mình mà nó chỉ lớn hơn cái mặt ngọc bội kia một chút...

Anh tự an ủi bản thân hồi lâu, nó chỉ dài tầm chín centimet, kích thước người bình thường cũng chỉ có bảy centimet là cùng, trước kia anh đã vượt qua một vài người rồi nhưng bây giờ nhìn phản ứng của Hoắc Linh Chi, anh lại cảm thấy mình bị xúc phạm.

Hoắc Lệnh Chi cầm lấy miếng ngọc kia nhìn nhìn sau đó dường như nghĩ tới cái gì đó liền nhẹ giọng cười, muốn nói nhưng gì cũng chưa nói.

Lạc Tử Ninh thấy thế càng xấu hổ: "Huynh cười cái gì? Ai mà lại không có việc gì tự nhiên đeo một khối ngọc bội lớn như vậy, huynh xem ta chỉ đeo một cái ngọc bội nhỏ như vậy thôi nè, không bằng một phần ba của huynh nữa."

Lạc Tử Ninh cúi đầu cầm ngọc bội bên hông mình thấy nó chỉ là một vòng tròn nho nhỏ. Ủa không phải nhà nguyên chủ rất giàu à, có phải trước kia bị hoàng thượng xét nhà không?

Anh đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn tới trước mặt anh, giơ tay kéo tay anh qua.

Trong lòng Lạc Tử Ninh chấn động, giọng nói cũng run rẩy: "Huynh, huynh muốn làm gì?"

Chắc không phải vì giọng điệu thái độ mình không tốt mà hắn muốn đánh bàn tay mình đó chứ! Hoắc Lệnh Chi là vương gia, không phải chủ nhiệm trường thật sự, làm gì mà nghiêm khắc quá vậy!

Trong lòng anh đang bồn chồn liền thấy Hoắc Lệnh Chi lấy miếng ngọc bội vừa rồi đặt trong lòng bàn tay anh: "Bổn vương vốn không thích đeo mấy thứ phiền toái này, ngươi thích thì cầm đi."

Lạc Tử Ninh nghĩ tới vừa rồi mình coi miếng ngọc bội này thành cái gì liền có cảm giác như nhận được một củ khoai lang bỏng tay, có điều nghĩ lại ngọc bội này chắc chắn rất đáng giá, ai mà lại ghét tiền phỏng tay bao giờ thế là anh vui vẻ cầm ngọc bội đeo bên hông mình.

"Chỉ là một khối ngọc bội thôi mà vui như vậy?" Ngọc bội này là trước đây phụ hoàng ban thưởng cho hắn. Mấy thứ đồ chơi kiểu này phụ hoàng hắn từng ban thưởng rất nhiều. Chẳng qua do Hoắc Lệnh Chi đi vội, không mang theo được nhiều đồ, bên hông cũng chỉ để lại một miếng ngọc bội này.

Có điều từ trước đến nay hắn luôn ghét mấy thứ trói buộc, Lạc Tử Ninh là phu nhân hắn mà hắn cũng chưa cho y được ngày tháng tốt đẹp nào, cho nên chỉ có thể tận lực dùng mấy thứ này đền bù.

Trước kia quả thật hắn đối đãi với thuộc hạ rất nghiêm khắc nhưng cũng thưởng phạt nghiêm minh, hắn thấy rõ Lạc Tử Ninh hao tổn nhiều tâm sức cho chuyện trong nhà, tất nhiên không thể để lòng Lạc Tử Ninh rét lạnh.

Lạc Tử Ninh thường thường sờ ngọc bội một chút, trong lòng thầm nói sau này nếu thiếu tiền liền bán, nhất định có thể lấy được một khoản tiền.

Có điều lời này không thể nói rõ với Hoắc Lệnh Chi được, anh bịa đại một lý do: "Dù sao cũng là món quà đầu tiên phu quân tặng ta, tất nhiên là vô cùng vui vẻ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!