Chương 25: (Vô Đề)

Lạc Tử Ninh lại đi dạo một vòng quanh lò gạch, quy mô lò gạch này quá nhỏ. Sang năm không chỉ phải tu sửa vương phủ mà xưởng rượu cũng cần dùng gạch, còn có ký túc xá công nhân.

Thứ bọn họ cần không chỉ có gạch mà còn cần một đội thi công, nhân khẩu nhà người ta cũng rất nhiều, ông cụ già vừa rồi là chủ lò cũ, sinh sáu đứa con trai, vừa rồi cậu vừa thấy hơn ba mươi con cháu của ông ấy.

Bọn họ đều có tay nghề xây nhà nhưng để bọn họ vừa xây nhà vừa làm gạch thì nhân lực căn bản không đủ, cần chiêu mộ thêm người đến đây.

Hơn nữa lò gạch này đã là của vương phủ, cho nên không thể tiếp tục để chủ lò cũ quản lý, dù sao cũng là người một nhà của người ta.

Anh không chỉ muốn tìm người đáng tin để đảm nhiệm chức vụ xưởng trưởng mà còn trung thành, phải học được quản lý sổ sách, không thể để phí nửa ngày rồi cuối cùng tiền vào hết túi người khác.

Chỉ là hiện tại trong nhà người có thể dùng được quá ít, lại còn đang có công dụng khác.

Anh nhìn Trần bá và Trần Nhị đi theo mình, Trần bá muốn quản lý quá nhiều. Trần Đại thì thành thật hàm hậu, để hắn ta làm công việc chân tay thì không sao nhưng để hắn ta quản lý người thì không được.

Người thông minh lanh lợi nhất là Triệu Tiểu Ngư và Trần Nhị, chỉ là chuyện cần Triệu Tiểu Ngư làm quá nhiều, đồ ăn trong nhà cần nàng nấu còn có chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà cũng cần nàng xử lý. Tiểu Thúy và Tiểu Hồng thì không có chủ kiến, nấu ăn cũng khó ăn, giao cho làm cấp dưới Triệu Tiểu Ngư hỗ trợ làm việc vặt vãnh còn được chứ không thể làm chuyện bên này.

Hiện tại người có thể dùng cũng chỉ có Trần Nhị, anh quay đầu hỏi Trần Nhị: "Ngươi có thể viết chữ không?"

Trần Nhị gãi gãi đầu: "Biết viết một ít nhưng không nhiều lắm."

"Ngươi biết tính toán sổ sách không? Biết ghi sổ không?" Lạc Tử Ninh lại hỏi hắn ta.

"Không biết ạ." Trần Nhị lắc đầu, việc hắn ta làm từ nhỏ đến lớn chính là đi theo phụ thân làm một số việc vặt, học viết được vài chữ cũng đã không dễ dàng gì rồi huống chi là tính toán sổ sách.

"Bắt đầu từ ngày mai mỗi ngày sau giờ cơm trưa ngươi tới tìm ta, ta dạy ngươi ghi sổ." Lạc Tử Ninh nới với Trần Nhị.

Trần Nhị khó hiểu hỏi: "Sao vương phi phải dạy ta mấy cái này, chẳng lẽ muốn ta tiếp nhận vị trí của cha ta sao?"

Trần bá nóng nảy: "Đứa nhỏ này chưa đủ lông đủ cánh đâu, sao có thể gánh trọng trách của vương phủ được."

Lạc Tử Ninh cảm thấy diện mạo Trần Nhị cũng chỉ nhỏ hơn mình một hai tuổi, Trần bá không chỉ đang không ngừng nói Trần Nhị mà là đang nói anh tuổi tác nhỏ liền muốn khống chế lấy quyền trong vương phủ, không có kinh nghiệm chỉ đạo một cách mù quáng.

Anh xua tay ý bảo Trần bá đừng kích động: "Ta muốn để Trần Nhị làm xưởng trường lò gạch ngươi có ý kiến gì không? Có ý kiến ta có thể tăng tiền công cho ngươi."

"Đồng ý, đương nhiên đồng ý, làm xưởng trưởng quản nhiều người như vậy thật là uy phong." Bộ dạng Trần Nhị vẻ mặt trung nhị nhìn Lạc Tử Ninh: "Vương phi, không tăng tiền công cũng được ạ."

"Vậy ngươi cũng không nên lười biếng, cố gắng cùng ta học ghi sổ." Lạc Tử Ninh uy h**p hắn ta: "Nếu ngươi không chuyên tâm học ta liền giao vị trí xưởng trưởng này cho người khác."

"Tiểu nhân nhất định không cô phụ ý tốt của vương phi." Trần Nhị nịnh nọt vòng ra sau Lạc Tử Ninh bóp vai cho anh: "Vương phi cũng mệt rồi, chúng ta trở về nghỉ ngơi đi, sau này nơi này cứ yên tâm giao cho ta đi."

"Vương phi, người từng học ghi sổ sao?" Trần bá không phải đang xem thường Lạc Tử Ninh mà ông chỉ cảm thấy loại người đọc sách như Lạc Tử Ninh nhất định sẽ coi thường loại hành vi thương nhân này, mà vì sao Lạc Tử Ninh lại có hứng thú với kinh thương như vậy, thậm chí còn biết viết sổ sách nữa?

"Đầu óc ta nhạy bén, muốn học thêm nhiều thứ không được à?" Lạc Tử Ninh quay đầu bảo Trần Nhị đừng bóp nữa rồi đưa bọn họ đi ra ngoài. Lúc đi đến cổng lớn, cả nhà lò trưởng cũ đều đi theo tiễn Lạc Tử Ninh.

Trong lòng cả nhà họ vô cùng cảm kích Lạc Tử Ninh, tuy lò gạch là sản nghiệp tổ tiên nhưng bọn họ đã muốn bán nó từ lâu rồi, chỉ có vấn đề là căn bản bán không được. Nếu bọn họ không canh giữ ở nơi này mà rời đi chắc chắn nơi đây sẽ trở nên hoang tàn.

Bọn họ vốn tính bám trụ ở đây một năm, cho dù có bán được hay không đều phải dọn đi ra bên ngoài kiếm ăn, ai mà ngờ vương phi tới không chỉ mua lò gạch cho bọn họ tiền công còn sẽ che chở bọn họ không để bọn họ bị tri phủ ức h**p nữa. Hiện giờ ánh mắt bọn họ nhìn Lạc Tử Ninh như nhìn Bồ Tát sống.

Lạc Tử Ninh nói với lò trưởng cũ: "Ngươi rất quen thuộc với mọi thứ trong thành thì mau tuyển người đi, nếu không năm sau các ngươi nhất định lo liệu không xuể quá nhiều việc. Tuyển được một vài người làm việc tốn sức cứ tính công theo một ngày năm văn tiền công."

"Vậy thì thật tốt quá." Đại nhi tử lò trưởng cũ nói: "Người có chút sức trong thành không phải ra ngoài làm công việc nặng nhọc thì cũng là lên núi đi săn, tuy năm văn tiền không nhiều lắm nhưng không cần ra ngoài bôn ba, đi săn kiếm được nhiều tiền nhưng nguy hiểm hơn nữa không phải ngày nào cũng may mắn săn được mồi, vẫn là yên ổn làm công."

"Năm văn tiền chỉ là tạm thời, sau này có lời rồi thì tiền công sẽ càng ngày càng nhiều." Lạc Tử Ninh lại nhớ tới một sự kiện, anh hỏi mọi người: "Các ngươi đều đã thú thê rồi à?"

Tuy mọi người đang mơ màng nhưng vẫn gật đầu.

"Các ngươi có tỷ muội nào cùng tuổi không?" Lạc Tử Ninh lại hỏi.

Bọn họ nghe được lời này lập tức trở nên cảnh giác, vì tri phủ chính là một kẻ quấy rối. Trong thành ai có tướng mạo xinh đẹp đều thành tiểu thiếp của gã ta, có chút nhan sắc liền vào nhà gã ta làm nha hoàn hoặc là bị em vợ gã ta làm nhục, em vợ gã ta càng quá đáng hơn, sau khi làm nhục xong còn đưa đến nhà thổ gã mở làm kỹ nữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!