Chương 21: (Vô Đề)

Từ lần trước ra ngoài một lần tới giờ Lạc Tử Ninh luôn ở trong phủ bận rộn trồng rau, ủ rượu, làm đậu hủ nên không có thời gian ra ngoài.

Hôm nay được ông chủ Trình người địa phương dẫn ra ngoài, anh liền mang theo giấy bút chuẩn bị nhân cơ hội này vẽ một bản đồ sơ lược của tòa thành này.

Lúc ra ngoài anh còn đưa Trần Nhị và Triệu Tiểu Ngư theo, phát hiện Trần bá đang âm thầm nhìn mình, dáng vẻ muốn đi theo lại sợ nếu mở miệng sẽ bị anh mắng, anh vẫy tay gọi Trần bá: "Ngươi cũng đi theo."

Trần bá bước nhanh đến bên cạnh Lạc Tử Ninh, hiển nhiên rất muốn đi nhưng lại nói: "Vương phi thật sự muốn dẫn lão nô đi cùng sao? Không ngại lão nô cản trở sao ạ?"

"Tất nhiên nó không ngại." Lạc Tử Ninh đưa ông đi coi như mang theo cái ví tiền thôi, trước kia Trần bá đưa sổ sách cho anh chứ không đưa tiền cho anh, anh sợ mình mà ép Trần bá đưa tiền cho anh Trần bá lại chạy đến chỗ vương gia khóc lóc nữa, dù sao anh muốn mua gì thì trực tiếp kêu Trần bá trả tiền là được rồi, có muốn đi hay không cũng giống nhau.

Mọi người cùng nhau lên xe ngựa, ông chủ Trình nói đã chọn một vài địa điểm để xem được từ xa.

Lạc Tử Ninh vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, vốn dĩ anh muốn nói chi bằng chuyển địa điểm ra vùng ngoại thành nhưng sau khi rời khỏi con đường phồn hoa nhất, tất cả những gì anh nhìn thấy là vài ngôi nhà tranh, nhà gỗ linh tinh, thêm cả nhiều người mặc quần áo làm bằng da động vật, ngồi ngoài sân sưởi ấm.

Anh dụi dụi mắt, có phải mình xuyên đến xã hội nguyên thủy hay không?

"Ở đây chúng ta không làm được gì hết, cho dù là nông nghiệp, thợ thủ công hay doanh nhân đều có rất ít, những người có chút bản lĩnh đều đã ra ngoài kiếm sống rồi." Ông chủ Trình chỉ những người mặc đồ da thú bên ngoài: "Kế sinh nhai của họ là đi săn trên núi, sau đó bán chúng cho ta rồi ta sẽ vận chuyển đi bán."

Lạc Tử Ninh có chút khó hiểu: "Sao lại thành ra như vậy?"

"Mười mấy năm trước chỗ chúng ta khá tốt." Triệu Tiểu Ngư tức giận nói: "Ta nhớ lúc ba bốn tuổi ở đây rất thịnh vượng nhưng từ khi tri phủ đến đây chúng ta liền lụi bại."

Ông chủ Trình cũng cảm nhận sâu sắc chuyện này: "Gã quá tham lam, không chỉ tham tiền mà còn háo sắc, nếu không nộp tiền thì sẽ bắt con gái người ta nạp làm thiếp hoặc vào phủ gã làm nha hoàn khiến bao người tan cửa nát nhà. Sau này em vợ Lâm Hắc Hổ lại càng quá đáng, thu tiền bảo hộ khắp nơi, hở ra là đánh người cướp người cho nên ở đây càng ngày càng ít người, cũng càng ngày càng nghèo đi."

Triệu Tiểu Ngư thở dài: "Ước chừng vài năm nữa nơi này sẽ trở thành một tử thành, trong thành không có ai, nơi nơi toàn là bóng ma bay lượn."

Trần Nhị nghe cuộc trò chuyện của hai người, không thể tin được phản bác: "Lần trước chúng ta từng gặp tri phủ thấy ông ấy rất đáng thương, mặc quần áo rách nát còn mời chúng ta đến nhà ông ấy ăn, đồ ăn ở nhà cũng không ngon lành gì."

"Ta đoán hẳn là sắp xếp từ trước rồi." Lạc Tử Ninh đã đọc nguyên tác.

Trần bá nhiều kiến thức hơn Trần Nhị, ông đã hiểu ra dụng ý trong đó: "Cái tên Trần đại nhân này ban đầu chúng ta còn tưởng rằng đối xử với người khác tốt như vậy, hóa ra ông ta lại làm nơi này trở nên tối tăm rối loạn như vậy."

"Chúng ta tới rồi." Ông chủ Trình dừng xe trước một bãi đất hoang: "Trước kia ở đây có rất nhiều người sau đó tai họa tuyết lở giáng xuống khiến nhiều người chết, những người còn lại cũng chạy nạn ra khỏi thành nơi này thành nơi vô chủ. Chúng ta chỉ cần chào hỏi với tên tri phủ là có thể tùy ý dùng."

"Chào hỏi gã phải tốn rất nhiều tiền gã mới cho ngươi sử dụng nó đúng không?" Lạc Tử Ninh suy nghĩ một lúc rồi quay đầu nhìn Trần bá: "Nơi đất phong này nếu có chỗ không ai dùng vương gia có thể tùy ý dùng mà phải không?"

"Toàn bộ đất phong đều là của vương gia, tất nhiên vương gia muốn dùng thế nào thì dùng thế đó." Trần bá vẫn còn đắm chìm trong cơn tức giận bị tri phủ lừa gạt: "Ông ta mà dám lấy tiền của chúng ta, đúng là to gan lớn mật."

Lạc Tử Ninh nhìn bốn phía, đằng kia có một con sông thuận tiện cho việc dùng nước tiêu nước ủ rượu, hơn nữa xung quanh là một khu đất trống rất lớn, không chỉ có thể khai hoang trồng lúa mà còn có thể xây nhà ở, sau này còn cần xây trường học nữa để nhóm công nhân có thể gửi con cái ở trường khi đi làm, không phải lo không ai chăm sóc con mình nữa.

Hơn nữa còn cho phép những đứa nhỏ này tiếp tục đến nhà máy để tiếp quản công việc của cha mẹ mình khi chúng lớn lên, mọi chuyện không ngừng phát triển và xưởng rượu sẽ ngày càng lớn mạnh.

"Nếu chúng ta không thông báo cho tri phủ biết liệu gã có phát hiện ra bí mật của chúng ta không?" Ông chủ Trình nhỏ giọng hỏi Lạc Tử Ninh.

Lạc Tử Ninh: "Chúng ta thường xuyên gặp mặt vậy ngươi thật sự cho rằng gã không đoán được à, cho nên chúng ta phải làm lệch dòng suy nghĩ của gã."

"Làm lệch?" Ông chủ Trình không hiểu lắm.

"Để gã nghĩ ngươi đến gặp ta là vì ngươi đến hối lộ ta rồi nhận được mảnh đất này, thay vì cùng nhau mở xưởng rượu." Lạc Tử Ninh nói.

"À ra là vậy." Ông chủ Trình cảm thấy rất đáng tin cậy nhưng hắn sợ tri phủ sẽ tới làm khó hắn.

"Nếu tri phủ tìm ngươi, ngươi cứ lên mặt với gã chút. Nói có vương phủ chống lưng cho ngươi để gã đừng không biết tốt xấu. Nếu có vấn đề gì bảo gã tới tìm ta." Lạc Tử Ninh muốn đích thân gặp vị tri phủ này.

"Đúng rồi, nghe nói trước đây nơi này có một lò gạch, nó nằm ở đâu?" Lạc Tử Ninh ý bảo ông chủ Trình dẫn anh gạch kia đã biến mất từ lâu nhưng vẫn còn người ở." Ông chủ Trình giải thích sơ qua tình hình cho anh, trước kia nhà làm lò gạch ở đây từng kiếm được rất nhiều tiền. Sau này tri phủ mới đến liên tục đòi tiền, điều này đã kéo bọn họ xuống dốc, người nhà phải ra ngoài vất vả kiếm sống để lại cha mẹ già ở đây.

Năm nào họ cũng về nhà vào dịp năm mới, đếm qua thời gian thì giờ hẳn là họ đã về.

"Nếu ta muốn mua lò gạch và lại thuê họ về giúp đỡ, bọn họ có đồng ý không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!