Chương 18: (Vô Đề)

Anh còn chưa đạp cửa đã nghe được giọng nói của Hoắc Lệnh Chi thế là anh bình tĩnh lại, muốn nghe thử đánh giá của Hoắc Lệnh Chi về anh.

Dù sao trong quyển sách này Hoắc Lệnh Chi mới là nhân vật chính, thái độ của Hoắc Lệnh Chi với anh quyết định sống chết của anh. Anh muốn biết mình có nâng cao độ hảo cảm của Hoắc Lệnh Chi với anh hay không.

Hoắc Lệnh Chi: "Ngươi chỉ cần báo cáo những gì hắn đã làm, không cần phải thêm ý kiến của ngươi vào."

Lạc Tử Ninh vừa nghe, trong lòng tự nhủ thì ra Hoắc Lệnh Chi vẫn để Trần bá theo dõi nhất cử nhất động của anh, chẳng qua coi như Hoắc Lệnh Chi vẫn còn lý trí không dễ dàng bị người ta châm ngòi ly gián.

Trần bá lo lắng: "Chủ tử, không phải do ta có thành kiến với hắn, chẳng lẽ người đã quên trên đường đi hắn dã dùng lời nói để làm nhục người sao? Đôi chân của người bị thương khi chiến đấu với giặc ngoại xâm trên chiến trường, không có người liều mạng nơi tiền tuyến hắn có thể yên tâm học hành tham gia khoa cử Trạng Nguyên à? Nghe hắn nhục mạ người như vậy khiến lão nô hận hắn cả đời."

Lạc Tử Ninh nghe nói như vậy liền hiểu vì sao Trần bá luôn nhắm vào anh, trong nguyên tác chỉ nhắc tới mấy lời nguyên chủ nhục mạ ngược đãi Hoắc Lệnh Chi, nhưng chỉ là một vài câu văn sơ lược không có cảm giác hình ảnh gì cả, càng không có ý thức thay thế* nhưng Trần bá và Hoắc Lệnh Chi lại chính tai nghe được những lời chửi rủa kia.

(*Ý thức thay thế: Nguyên văn là chỉ độc giả, khán giả hoặc game thủ nảy sinh cảm giác kỳ lạ như lạc vào thế giới trong game, tiểu thuyết hay tác phẩm truyền hình, thay thế nhân vật trong đó.)

Thử nghĩ xem, nếu một ngày nào đó chân anh bị tàn phế, không cách nào đi lại, không chỉ phải chịu đựng sự đau khổ trên cơ thể mà còn phải chịu áp lực tâm lý. Lúc này nếu có một người ngày nào cũng dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn anh, chửi anh là phế vật, có thể anh đã băm vằm người này từ sớm rồi. Thế mà Hoắc Lệnh Chi lại có thể nhịn đến khi chân ổn rồi mới ra tay, cũng kiên nhẫn thật.

Trần bá và Hoắc Lệnh Chi coi anh là nguyên chủ, tất nhiên cũng đem thù hận với nguyên chủ áp đặt lên người anh.

Anh nhất định phải nói rõ mọi chuyện mới được, nếu không ngày nào Trần bá cũng thì thầm bên tai Hoắc Lệnh Chi những điều không hay về anh. Cho dù mới đầu Hoắc Lệnh Chi không tin, nghe nhiều cũng bị tẩy não thì phải làm sao bây giờ? Vậy thì tất cả những gì anh làm toàn là chuyện vô ích.

Khi anh đang giơ tay chuẩn bị đẩy cửa liền nghe Trần bá nói: "Dù sao Vương phi cũng là nam nhân, chúng ta muốn quản hắn cũng không quản được. Hơn nữa hắn không có biện pháp sinh con, chi bằng Vương gia tranh thủ thời gian nạp thêm mấy thiếp thất chế ngự Vương phi một chút, cũng có thể sinh cho người mấy đứa nhỏ, hài tử lớn lên sẽ che chở người, Vương phi không dám làm thêm chuyện gì bất lợi với người."

Vốn Lạc Tử Ninh còn muốn kiên nhẫn giải thích với ông nhưng nghe nói như vậy liền lập tức nóng nảy "rầm" một tiếng đẩy cửa ra, khiến Trần bá trong phòng còn chưa nói xong liền bị dọa che ngực lại: "Dọa chết ta rồi."

Trần bá bình tĩnh lại, thấy người tới là Lạc Tử Ninh, biểu cảm lại tăng thêm vài phần xấu hổ khi nói xấu sau lưng mà bị người ta phát hiện: "Lão nô còn có việc, lui xuống trước."

Lạc Tử Ninh giơ tay chống lên khung cửa, ngăn cản đường đi của Trần bá: "Nghe nói mấy năm trước mẹ của đám Trần Nhị đổ bệnh qua đời nên Trần bá cô đơn quá đúng không? Có muốn ta giúp ngươi mai mối, tìm một người khác không?"

Trần bá nghe nói vậy, gương mặt xấu hổ đỏ bừng: "Lão nô đã từng tuổi này rồi, không phiền Vương phi phí tâm."

Lạc Tử Ninh thấy ông xấu hổ muốn chết, hạ tay xuống không ngăn cản ông nữa: "Ngươi không muốn ta quản chuyện của ngươi thì sao ngươi lại quản chuyện của phu phu chúng ta? Nếu không ngươi chuyển chăn đệm của ngươi đến phòng chúng ta nằm giữa ta và Vương gia đi, ngươi thấy thế nào?"

"Lão nô không dám." Trần bá bị anh làm cho khó chịu, cúi đầu vội vàng đi ra ngoài.

"Chờ một chút." Lạc Tử Ninh gọi ông lại: "Có một câu ta phải nói cho rõ ràng, lúc trước trên đường ta nói câu làm nhục vương gia, đó là làm cho hoàng thượng xem. Tất nhiên nhiên ta có khổ tâm của ta, sau khi tới đây ngươi có thấy ta nói những lời kia không?"

Trần bá nghe nói như vậy sửng sốt một lát, quả thật sau khi vương phi đến đất phong không còn nói những lời cay nghiệt kia nữa, mọi người đều trở nên hiền hòa hơn rất nhiều. Cho dù nói chuyện cùng đám nha hoàn sai vặt kia đều nói chuyện với ngữ khí ôn hòa, hoàn toàn giống như biến thành người khác.

Hơn nữa vương phi không chỉ không nói những lời cay nghiệt còn giúp đỡ bọn họ rất nhiều, lấy vật liệu tốt như vậy ra cho bọn họ dán cửa sổ. Còn tìm người đến làm lò sưởi, lấy công thức tổ truyền của mình làm rượu cho bọn họ uống, nếu không phải từng chứng kiến một mặt xấu xa nhất của vương phi, ông tuyệt đối không có thành kiến lớn như vậy với vương phi.

Chẳng lẽ ông thật sự hiểu lầm vương phi?

Trần bá hiểu lầm vương phi, không biết vương phi có phải đang giở thủ đoạn gì mà đung đưa lay động hay không.

Lạc Tử Ninh đi tới phía sau Hoắc Lệnh Chi, tay đặt lên vai Hoắc Lệnh Chi, bày ra bộ dáng thân mật nói với Trần bá: "Ta mặc kệ ngươi tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Không được nhắc lại chuyện trước kia nữa, cũng không được nói xấu ta với phu quân, nghe hiểu không?"

Trần bá bị khí thế mạnh mẽ của anh đè xuống, còn chưa kịp phản ứng liền vội vàng gật đầu, như thoa mỡ vào chân* bị dọa chạy ngay lập tức.

(*(Bôi dầu dưới bàn chân): Lặng lẽ chuồn đi, chạy trốn.)

Sau khi người đi rồi, Lạc Tử Ninh vội vàng chạy tới đóng cửa lại: "Khí lạnh đã tràn vào rồi, để lâu coi chừng hỏng mất ớt của ta."

Sau khi đóng cửa lại anh liền chạy đến xem một hàng chồi non ớt trên bàn.

Mấy hạt giống anh ngâm trước đó đã nảy mầm, thế là anh đem hạt giống nhỏ đã nảy mầm vào cốc giấy để trồng, có thể là khí hậu không đúng, có thể khí hậu không thích hợp nên sinh trưởng tương đối yếu ớt và chậm chạp.

Có điều mọc được đã chính là cổ vũ lớn nhất với anh rồi, anh nằm sấp trên bàn nhìn một hàng chồi non nhỏ xanh mướt cười ngây ngôvtrong lòng tự nhủ không biết có thể trồng thêm chút đậu tương, đậu xanh để lấy chút giá ăn không. Từ khi anh đến đây ngoại trừ thịt ra rau có thể ăn được cũng chỉ có củ cải bắp cải, anh còn có thể rảnh rỗi đi siêu thị gặm dưa chuột ăn trái cây nhưng người khác lại không được tốt như vậy, anh sợ những hạ nhân này sẽ bị suy dinh dưỡng.

Anh đang nghĩ buổi tối có nên lén quay về siêu thị xem bếp gas trong siêu thị có xài được hay không, anh có thể dùng nấu chút lẩu ăn liền nghe Hoắc Lệnh Chi phía sau mở miệng hỏi anh: "Vừa rồi lúc chúng ta nói chuyện ngươi nghe được bao nhiêu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!