Chương 137: Ngoại truyện 10

"Số điểm này thấp hơn anh dự tính một chút, nhưng vừa hay đủ qua điểm sàn của ngôi trường anh định báo danh." Hoắc Lệnh Chi hỏi anh: "Số điểm này có làm em mất mặt không?"

"Mất mặt gì chứ! Anh mới học cấp ba có một tháng, em học tiểu học năm năm, cấp hai bốn năm, cấp ba ba năm, cộng lại tất tần tật còn chẳng cao bằng điểm thi đại học của anh, người mất mặt phải là em mới đúng chứ." Lạc Tử Ninh xem đi xem lại bảng điểm của Hoắc Lệnh Chi mấy lần: "Bạn trai em thông minh thế này, em vui mừng còn chẳng kịp nữa là, đúng là nở mày nở mặt quá đi mất."

Nói đoạn, anh liền dùng mã mosaic che bớt những thông tin quan trọng của Hoắc Lệnh Chi rồi chia sẻ ảnh lên mạng, dõng dạc tuyên bố với mọi người rằng bạn trai anh nói thi được hơn 600 điểm là thật sự được hơn 600 điểm, vả mặt bôm bốp những kẻ kia.

Anh đưa tay sờ sờ mặt mình, cảm thấy chính mình cũng vừa bị vả mặt xong. Anh phấn khích ôm chầm lấy Hoắc Lệnh Chi, cái miệng nhỏ vì hưng phấn mà cứ bắn liên thanh không ngừng: "Mới một tháng mà đã thi được hơn 600 điểm, nếu mà học đủ ba năm cấp ba thì chẳng phải sẽ được 720 điểm luôn sao? Lúc đó chắc chắn sẽ gây chấn động cả nước, các trường danh tiếng thi nhau tranh giành anh, phát học bổng cho anh, nhà trường còn phải thưởng tiền cho anh nữa ấy chứ."

Hoắc Lệnh Chi nhớ lại dáng vẻ ủ rũ của Lạc Tử Ninh mỗi khi nhắc đến thành tích của hắn dạo trước, so với vẻ mặt đôi mắt sáng rực vì phấn khích hiện tại đúng là một trời một vực. Tuy Lạc Tử Ninh từng không tin hắn có thể thi tốt, nhưng chỉ cần anh vui vẻ trở lại là được.

Lạc Tử Ninh rúc vào lòng Hoắc Lệnh Chi để đọc bình luận, khu vực bình luận nhận được rất nhiều lời chúc mừng, anh nhìn mà trong lòng ngọt ngào lây, cứ như chính mình đang được khen ngợi vậy, thỉnh thoảng có một hai tiếng nói nghi ngờ nhưng cũng nhanh chóng bị những lời chúc mừng khác nhấn chìm.

[Chúc mừng chúc mừng! Chấm một cái lấy hên nào.]

[Cái người bảo nếu thi được hơn 600 điểm thì trồng cây chuối ăn phân đâu rồi? Ra đây livestream cho anh em xem cái nào.]

[Vừa đẹp trai vừa học giỏi, đúng là không mê sai người.]

[Thế này cũng gọi là học sinh giỏi á? Mới có 602 điểm thôi, đừng có vác mặt ra đây làm trò hề được không?]

[Hơn 600 điểm mà còn chê không cao? Khoe cái bảng điểm của ông ra đây cho thiên hạ xem thử xem nào.]

[Người ta cũng đâu có cố xây dựng hình tượng học sinh giỏi, người ta chỉ bảo là thi được hơn 600 điểm và kết quả đúng là như vậy, đây gọi là biết tự lượng sức mình.]

[Nếu hơn 600 điểm trong mắt các người không phải học sinh giỏi, vậy tại sao lúc trước nghe người ta dự đoán 600 điểm các người lại mỉa mai người ta làm màu xây dựng hình tượng học sinh giỏi? Chẳng phải tự mâu thuẫn à?]

[Chắc là ghen tị thôi, người ta vừa đẹp trai, điểm cao lại còn có vợ xinh.]

[Hèn gì có vợ đẹp, ưu tú thế này thì xứng đáng có vợ lắm.]

...

Lạc Tử Ninh chìm đắm trong niềm vui sướng, mắt cứ dán chặt vào màn hình điện thoại, đầu tiên là trả lời một loạt bình luận của fan, sau đó mới gửi tin nhắn cho bố mẹ.

Anh biết bố mẹ đều theo dõi tài khoản của hai người và xem không sót tập nào, nhưng anh vẫn cố ý chụp màn hình bảng điểm của Hoắc Lệnh Chi gửi riêng cho họ.

Lạc Tử Ninh: Em ấy dự định đăng ký vào trường XX, còn thuê một cửa hàng ở gần trường để con mở siêu thị ở đó, đó sẽ là chuỗi cửa hàng đầu tiên của chúng con.

Khi gửi tin nhắn báo cho bố mẹ về chuyện của hai người, Lạc Tử Ninh đã không còn áp lực tâm lý lớn như trước nữa. Lúc chưa thú nhận mình là người đồng tính, trong lòng anh luôn nơm nớp lo sợ nhưng sau khi nói ra rồi lại thấy nhẹ nhõm hơn. Anh thường xuyên kể cho bố mẹ nghe tình hình của mình và Hoắc Lệnh Chi để họ yên tâm.

Bố mẹ nhắn lại một câu "biết rồi", sau đó bảo anh tối về nhà ăn cơm.

Lần nào Lạc Tử Ninh đến chỗ Hoắc Lệnh Chi, dù anh không nói thì dường như bố mẹ vẫn cảm nhận được. Cứ đến chiều là họ lại nhắn tin giục anh về ăn cơm, Lạc Tử Ninh hiểu ẩn ý của họ, bố mẹ đang sợ anh và Hoắc Lệnh Chi sống chung với nhau.

Mọi lần nhận được tin nhắn, Lạc Tử Ninh đều ngoan ngoãn về nhà nhưng hôm nay anh không muốn về. Anh lấy hết can đảm nhắn cho bố mẹ: "Con muốn ăn mừng với Lệnh Chi, hôm nay con không về đâu."

Gửi xong, cậu hồi hộp chờ đợi nửa ngày trời nhưng bố mẹ không trả lời, anh tưởng họ giận nên lại nhắn tiếp là ăn xong sẽ về ngay, không ở lại qua đêm. Anh muốn cùng Hoắc Lệnh Chi sống một cuộc sống của người trưởng thành, nhưng cũng phải nể nang cảm xúc của cha mẹ.

Hoắc Lệnh Chi không đưa ra ý kiến gì về việc này, Lạc Tử Ninh không biết hắn đang nghĩ gì, bởi đôi khi dù có không hài lòng, hắn cũng chẳng bao giờ nói ra.

Sau khi nhắn tin xong, Lạc Tử Ninh bỗng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đã từng trải nghiệm một cuộc sống yêu đương tự do tự tại, giờ đây lại bị hạn chế đủ đường, vừa thấy ngột ngạt lại vừa thấy có lỗi với Hoắc Lệnh Chi.

"Trước đây em còn huênh hoang với anh, bảo anh đi theo em đến thế giới này để hưởng phúc, kết quả là đến cả việc ở cùng nhau cũng không xong." Lạc Tử Ninh áy náy: "Nếu anh không rời đi cùng em, anh vẫn là Hoàng đế, muốn làm gì thì làm, không cần phải làm việc vất vả thế này, vừa phải quay video, nhận quảng cáo, lại còn phải mở cửa hàng, làm bao nhiêu việc chỉ để chứng minh bản thân với bố mẹ em... đã vậy anh còn phải nấu cơm cho em ăn nữa..."

"Không có em ở bên cạnh, làm Hoàng đế thì có ý nghĩa gì chứ?" Hoắc Lệnh Chi nhéo nhéo mặt anh: "Đừng suy nghĩ lung tung, ngày tháng sau này của chúng ta còn dài, bố mẹ em sớm muộn gì cũng sẽ đồng ý quan hệ của hai đứa mình thôi."

Lạc Tử Ninh cắn nhẹ vào ngón tay hắn một cái: "Anh đúng là kẻ lụy tình mà. Hay là chúng mình đừng ăn cơm nữa, dùng thời gian ăn cơm để làm việc khác đi."

Hoắc Lệnh Chi cố tình giả vờ không hiểu, khẽ vân vê đầu lưỡi của anh: "Làm việc gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!