"Tại sao lại hỏi vậy?" Hoắc Lệnh Chi có thính lực cực tốt, hắn biết bố mẹ Lạc Tử Ninh gọi họ tối nay về ăn cơm: "Chẳng lẽ bố mẹ em không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau?"
"Anh nghĩ sao?" Lạc Tử Ninh bất lực vò đầu bứt tai, một cơn nóng giận bốc lên: "Bình thường anh là người rất biết cách xử sự kia mà sao lần này lại ngây thơ thế? Tuổi tác biến thành mười tám, chẳng lẽ chỉ số thông minh cũng biến thành trẻ con luôn rồi à?"
Hoắc Lệnh Chi nhíu mày, không thể tin nổi mà hỏi anh: "Em chưa từng nói chuyện của chúng ta cho bố mẹ em biết? Đã về được một tháng rồi, em không hề nhắc đến một lần nào ư?"
"Đúng, không hề nhắc tới. Em có thể nhắc được à? Họ muốn em tìm bạn gái để kết hôn sinh con, nhưng giờ lại lòi đâu ra một ông chồng, em sợ họ sẽ tức đến ngất xỉu mất." Lạc Tử Ninh đối mặt với người ngoài thì thế nào cũng được, kỳ thị hay không hiểu cũng chẳng sao nhưng khi đối mặt với gia đình, anh không thể giữ thái độ bất cần như thế được.
"Nếu đã không muốn cho gia đình biết về anh, tại sao em còn đưa anh đến thế giới của em? Chẳng lẽ em muốn ở nhà cưới một cô vợ, còn bên ngoài thì vẫn ở bên anh? Anh trở thành vợ bé mà em nuôi bên ngoài?" Hoắc Lệnh Chi từ khi đến đây chỉ quẩn quanh ở trường, trường cũng chẳng dạy mấy thứ này, hắn vẫn chưa hiểu thái độ của thế giới này với đồng tính, đương nhiên cho rằng Lạc Tử Ninh nên công khai quan hệ của họ.
Hoắc Lệnh Chi tiếp lời: "Thì ra trước đây em không nói cho bố mẹ em biết về quan hệ của chúng ta, không phải vì sợ mấy chuyện vụn vặt ảnh hưởng đến việc học của anh mà là vì không muốn gia đình biết đến sự hiện diện của anh?"
Lạc Tử Ninh: "Chỉ là tạm thời chưa muốn họ biết, chứ không nói là cả đời không cho họ biết, em có dự tính riêng. Ở thế giới này anh không còn là Hoàng đế nữa, chỉ là một người bình thường, một người bình thường không tiền, không bằng cấp, không công việc. Anh không thể như trước đây, ai không vừa ý là có thể giết hoặc dùng quyền lực ép người khác phải theo ý mình."
Hoắc Lệnh Chi: "Anh không còn là Hoàng đế nữa nên không xứng với em sao?"
Lạc Tử Ninh: "Sao em không phát hiện ra anh lại ngang ngược như vậy nhỉ? Em chỉ muốn đợi thêm một chút, đợi anh tốt nghiệp, anh có công việc, có năng lực rồi, lúc đó đi nói với bố mẹ thì sẽ có sức thuyết phục hơn. Giờ trong tay không có gì cả, sao để bố mẹ tin chúng ta nghiêm túc muốn ở bên nhau cả đời?"
Hoắc Lệnh Chi: "Chỉ khi anh có địa vị xã hội, có tiền thì mới xứng đáng được đưa ra ánh sáng phải không? Nếu ở thế giới này của em, anh mãi mãi không có được những thứ em nói, có phải em sẽ lập tức rời bỏ anh không? Vậy em đưa anh đến thế giới này còn có ý nghĩa gì nữa?"
Lạc Tử Ninh: "Em nói thế bao giờ! Người em yêu chính là anh và em cũng biết, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào anh đều có thể thành công. Em có niềm tin ở anh nên mới nói đợi anh tốt nghiệp rồi chúng ta hãy công khai."
Lạc Tử Ninh không nhịn được mà cãi nhau với hắn. Vừa dứt lời, anh chợt thấy nhân viên thu ngân đang đứng lấp ló sau kệ hàng không xa, lén lút nhìn họ cãi nhau.
Anh giật mình, quên mất tiệm mình có thêm nhân viên.
Tầm này vắng khách, anh và Hoắc Lệnh Chi lại ở trên tầng hai, lúc cãi nhau không kiêng dè gì, nghĩ gì nói nấy. Cô ấy nghe được bao nhiêu rồi? Liệu có nghe thấy bí mật Hoắc Lệnh Chi là người xuyên không tới không?
"Này, em... em nghe thấy cái gì rồi?" Lạc Tử Ninh theo bản năng che chắn Hoắc Lệnh Chi sau lưng, nhìn cô bằng ánh mắt đầy cảnh giác.
Nhân viên thu ngân: "Cãi tiếp đi, em đang xem cuốn lắm."
Lạc Tử Ninh: "Em đúng là đồ táng tận lương tâm."
Nhân viên thu ngân: "Anh chủ à, anh cũng đỉnh thật đấy, chơi game mà yêu được anh bạn trai đẹp trai thế này. Đối xử với người ta tốt chút đi, mấy cậu nhóc thường thiếu cảm giác an toàn lắm."
"Chơi game?" Lạc Tử Ninh ngơ ngác.
"Mấy cái từ hai người vừa nói như Hoàng đế rồi muốn giết ai thì giết, theo anh đến thế giới của anh là ý gì?" Cô nhân viên thu ngân cứ ngỡ hai người họ chơi chung một trò chơi và anh chủ đã lừa được một cậu nhóc cấp ba thuần khiết yêu mình nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm, không muốn công khai với gia đình, định một mặt thì treo giò cậu nhóc, một mặt thì kiếm một cô gái về kết hôn để đối phó với bố mẹ. Cậu nhóc cấp ba này thật quá ngây thơ và đáng thương rồi.
Lạc Tử Ninh không biết chính xác cô đang nghĩ gì, nhưng nhìn cái ánh mắt cô nhìn mình như nhìn một tên tồi, anh cũng lờ mờ đoán ra được phần nào.
"Đừng có nghĩ linh tinh, mau xuống làm việc đi." Lạc Tử Ninh đang lúc bực bội, giọng điệu cũng chẳng lấy gì làm nhẹ nhàng.
Cô nhân viên cũng chẳng vừa: "Tôi không làm nữa! Không muốn làm nhân viên cho một thằng tồi như anh, nhớ chuyển lương tháng trước cho tôi đấy."
Lạc Tử Ninh nhìn bóng lưng cô đi xuống lầu mà nghệt mặt ra: "Tôi là thằng tồi hồi nào?"
Anh quay sang nhìn Hoắc Lệnh Chi, vẻ mặt đầy ấm ức: "Anh cứ thế mà nhìn người ta hiểu lầm em sao? Anh nói một câu đi chứ?"
Hoắc Lệnh Chi: "Bữa cơm tối nay em không cần lo, anh sẽ giải quyết."
"Anh căn bản không hiểu định kiến của thế giới này với người đồng tính đâu, bố mẹ em không đánh chết chúng ta là may rồi." Lạc Tử Ninh nghĩ đến lực chiến của Hoắc Lệnh Chi, lại sợ người bị đánh là bố mẹ mình: "Em cảnh cáo anh, cho dù họ có nói lời khó nghe đến mấy anh cũng không được động tay động chân với họ, nghe không lọt tai thì cứ việc bỏ đi."
...
Nhân viên thu ngân đã nghỉ việc, đến giờ cơm tối anh đành tạm đóng cửa tiệm rồi dẫn Hoắc Lệnh Chi về nhà. Để bố mẹ không nỡ ra tay với Hoắc Lệnh Chi, anh còn bảo hắn mặc bộ đồng phục cấp ba vào cho nhìn có vẻ vô tội.
Vừa bước vào cửa, anh đã cảm nhận ngay được áp suất cực thấp trong nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!