Nhóm thợ thủ công giao lò sưởi đến, bọn họ chưa từng làm kiểu lò sưởi này, cảm thấy lò này dùng rất tốt, sau đó nghe nói bản vẽ này là do vương phi vẽ ra, thì càng thêm nể phục, không hổ là vương phi, đầu óc tốt hơn nhiều so với mấy người tỉnh lẻ như họ.
Trước khi tới bọn họ vẫn hơi e sợ, ngày trước họ chỉ làm đồ dùng cho mấy hộ nhỏ, bây giờ phải làm cho vương phủ, rất sợ có chỗ nào suy nghĩ không chu toàn liền bị Vương gia cho kéo đi chém đầu.
Lúc vào cửa nhìn thấy người thư sinh tuấn tú lần trước, họ còn chưa liên tưởng vị thư sinh này với Vương phi kia nhưng cũng cảm thấy thư sinh tuấn tú này không giống hạ nhân, chắc có lẽ là quản gia.
Thư sinh tuấn tú dẫn bọn họ tới một tiểu viện nhỏ, tiểu viện này lúc trước là chỗ ở của đám hạ nhân vương phủ nhưng trong mắt những người thợ này thì lại chẳng giống vậy, tưởng rằng đây là chỗ ở của chủ nhân.
Bọn họ mang lò sưởi vào trong phòng, đục một cái lỗ trên tường để đặt ống khói.
Lúc họ vào phòng nhìn thấy vải nhựa trên cửa sổ kia, trong lòng liên tục trầm trồ, thầm nghĩ đúng là gia đình giàu có khác hẳn với bọn họ, ngay cả che cửa sổ mà cũng dùng vật liệu tốt như vậy.
Chỉ là căn phòng này có chút kì quái, ngày đông lạnh giá như thế mà chỉ dùng có một cái lò sưởi, không đốt giường lò cũng không có tường ấm, có thể chịu đựng được sao?
Bọn họ thắc mắc trong lòng nhưng cũng không dám nói ra miệng, Lạc Tử Ninh chủ động bắt chuyện với họ, hỏi lại những lời đã nói với Triệu Tiểu Ngư hôm qua: "Người chỗ này có ngủ giường lò không?"
"Những hộ lớn nhà giàu thì ngủ giường lò, còn những người không giàu có gì như chúng ta thì ngủ không nổi loại giường này." Một thợ thủ công già trong đó căng thẳng nói.
"Vậy còn tường ấm và lò sưởi trong tường thì sao?" Lạc Tử Ninh vui vẻ hỏi.
"Cũng có ạ." Người thợ thủ công già cúi đầu tiếp tục trả lời.
"Vậy thì hay quá." Lạc Tử Ninh lại hỏi bọn họ: "Các ngươi biết làm giường lò không? Lấy tiền công bao nhiêu?"
"Chúng ta không biết làm, cần phải đi nơi khác mời người về giúp. Bây giờ đất đều cứng hết cả rồi, cũng không thích hợp khởi công, đợi qua mùa xuân sang năm tuyết tan rồi lại bàn." Thợ thủ công kia nói.
Thì ra đều phải chờ tới mùa đông sang năm mới được ngủ giường lò, nhưng có cái lò sưởi này rồi thì cũng có thể thuận lợi sống qua ngày.
Anh lại lấy ra một tờ giấy đưa cho người thợ già, đó là thiết bị chưng cất mà anh vẽ ra, "Có thể làm được cái này không?"
Lạc Tử Ninh vẽ vô cùng chi tiết, kích thước cũng cẩn thận ghi lên, tuy là không biết dụng cụ này dùng để làm gì, nhưng đồ vật tinh xảo như vậy vẫn khiến trước mắt ông ấy bừng sáng lên, "Chắc là có thể làm được."
Ông không dám nói quá chắc chắn, lỡ như làm sai thì biết phải làm sao.
Lạc Tử Ninh thấy ông cẩn thận từng li từng tí cất tấm giấy vào, lại hỏi ông: "Ông có tất cả bao nhiêu đồ đệ?"
Người thợ già thật thà nói: "Tổng cộng có 5 người, hai người là con trai, một người là cháu họ, hai người còn là cháu nội ta."
"Mỗi năm kiếm được bao nhiêu tiền?" Lạc Tử Ninh lại hỏi ông.
"Miễn cưỡng cũng đủ ăn." Thực ra cơ bản là ăn bữa nay lo bữa mai, còn thường bị bọn côn đồ vô lại thu tiền bảo kê.
"Ông có muốn đến làm việc cho Vương phủ không? Mỗi tháng trả cho cả nhà ông hai lượng bạc." Lạc Tử Ninh thấy mắt bọn họ mãnh liệt trừng to, nghĩ rằng có phải là trả ít rồi hay không, "Tạm thời là hai lượng bạc, bao ăn bao ở, toàn bộ tiền mua vật liệu đều do Vương phủ bỏ ra, không cần phải nhập nô tịch, nhưng tất cả những thứ mà ta giao cho các ngươi làm đều không được phép truyền ra bên ngoài."
Mấy thợ thủ công đều đờ người ra, trước đây mỗi tháng bọn họ cũng chỉ kiếm được mấy trăm văn, một năm kiếm được ba bốn lượng bạc đã tốt lắm rồi, giờ mỗi tháng được hai lượng, một năm hai mươi mấy lượng, còn bao ăn bao ở, ở đây làm đồ vật cho Vương phủ, nghe đã thấy thanh nhàn, đây chính là chuyện tốt như bánh nhân thịt trên trời rơi xuống.
Thế nhưng bọn họ vẫn sợ hãi, không dám trả lời, chỉ sợ cái bánh thịt này có độc.
Lạc Tử Ninh thấy bọn họ không đồng ý, duỗi tay nói với họ: "Nếu các ngươi đã không đồng ý, vậy trả lại bản vẽ lúc nãy cho ta, ta sẽ tìm những người khác bằng lòng đến Vương phủ làm việc."
Mấy người thợ trẻ khác nóng lòng muốn thử, kéo kéo tay áo thợ thủ công già, muốn ông ấy đồng ý đi.
Thợ thủ công già nhìn lên trời, lại đổ tuyết lớn nữa rồi, căn nhà của gia đình ông đều làm từ cỏ tranh với gạch mộc, nếu chuyển đến chỗ này, có thể ở trong nhà gạch, lại không phải lo ăn uống, người cả nhà cũng có thể trải qua ngày tháng tốt đẹp hơn.
(*gạch mộc nặn từ đất sét, phơi nắng để khô cứng lại chứ không nung, còn gạch để xây nhà gạch thì đã được nung nhiệt độ cao trong lò.)
Nhưng gia đình giàu sang nhiều quy củ, họ không biết có thể thích ứng được hay không.
Bọn họ không trả lời ngay, mà nói với Lạc Tử Ninh: "Xin cho phép chúng ta trở về suy nghĩ kĩ càng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!